Thơ xuân diệu về mùa xuân

     

Xuân Diệu là 1 trong vị đại biểu ưu tú, lá cờ đầu của trào lưu thơ ca lãng mạn việt nam giai đoạn 1932-1945. Hồn thơ Xuân Diệu là hồn thơ thiết tha yêu thương sự sống, khao khát giao cảm, khát khao hưởng thụ vẻ đẹp nhất của cuộc sống thường ngày trần gian. Trong cảm quan của Xuân Diệu, cuộc sống đời thường đẹp nhất là sinh sống sự kết hợp hợp lý giữa tình yêu và tuổi trẻ. Xuân Diệu viết về tình yêu cùng tuổi trẻ với một cảm úc khôn xiết mới. Trong thơ Xuân Diệu, bạn ta cũng thường nhìn thấy hình hình ảnh mùa uân. Xuân Diệu đã gồm những bài thơ nồng nàn, si về mùa xuân. Để cảm thấy được một mùa xuân mơn mởn, con trẻ trung, nồng phái nữ mời chúng ta cùng gọi loạt bài thơ ngày xuân của Xuân Diệu sau đây nhé.

Bạn đang xem: Thơ xuân diệu về mùa xuân


*

Giục Giã (Xuân Diệu)

Mau với chứ, rối rít lên cùng với chứ,Em, em ơi, tình non đang già rồi;Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,Mau cùng với chứ! thời hạn không đứng đợi.Tình thổi gió, màu sắc yêu lên phấp phới;Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa.Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ,Tình yêu thương đến, tình thân đi, ai biết!Trong chạm chán gỡ đã bao gồm mầm ly biệt;Những vườn cửa xưa, ni đoạn tuyệt vệt hài;Gấp đi em, anh siêu sợ ngày mai;Đời trôi chảy, lòng ta ko vĩnh viễn.

*

Vừa xịch gối chăn, mộng đá quý tan biến;Dung nhan xê động, vẻ đẹp tan tành.Vàng son đương long lanh buổi chiều xanh,Quay khía cạnh lại: cả lầu chiều sẽ vỡ.

Vì chút mây đi, theo làn vút gió.Biết núm nào mà lờ đờ rãi, em ơi?Sơm nay sương xê xích cả chân trời,Giục hồng nhạn thiên di về cõi Bắc.Ai nói trước lòng anh không phản trắc;Mà lòng em, sao lại chắc chắn trơ trơ?– Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ,Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lói;Thà một phút huy hoàng rồi bỗng tối,Còn hơn bi thảm le lói suốt trăm năm.Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,Anh hút nhuỵ của mỗi giờ tình tự.Mau với chứ! hối hả lên cùng với chứ!Em, em ơi! Tình non sắp già rồi…

Xuân không Mùa (Xuân Diệu)

Một không nhiều nắng, vài bố sương mỏng dính thắm,Mấy cành xanh, năm bảy sắc đẹp yêu yêuThế là xuân. Tôi ko hỏi chi nhiều.Xuân vẫn sẵn trong thâm tâm tôi lai láng.Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;Xuân là lúc nắng rạng đến tình cờ,Chim trên cành há mỏ hót ra thơ;Xuân là dịp gió về ko định trước.Đông đang lạnh đột một hôm trở ngược,Mây bay đi nhằm hở một form trờiThế là xuân. Ngày chỉ nóng hơi hơi,Như được nắm 1 bàn tay son trẻ…

Xuân nghỉ ngơi giữa ngày đông khi nắng hé;Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;Giữa ngày thu khi gió sáng cất cánh vừaLùa thanh sắc tình cờ trong áo rộng.Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,Mà hoa thưa ửng tiết quá ngày thường;Nếu vườn nào cây nhãn thốt nhiên ra hương,Là xuân đó. Tôi hóng chờ bỏ ra nữa?

*

Bình minh quá, mỗi lúc tình lại hứa,Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng taKhi đều em gặp gỡ gỡ giữa con đường quaNgừng đôi mắt lại, nhằm trao cười, bỡ ngỡ.Ấy là máu báo tin lòng sắp tới nởThêm một phen, tuy đã mấy lần tàn.Ấy là hồn giăng rộng khắp không gianĐể đánh lưới mọi duyên hờ new mẻ?Ấy số đông cánh chuyển trong trái tim nhẹ nhẹNghe xôn xang rờn rợn mang lại hay hay…Ấy là thư hồi vỏ hộp đón trong tay;Ấy dư âm giọng nói đã thọ ngàyMột nhanh chóng tim bỗng dịu dàng đồng vọng…Miễn trời sáng, mà lòng ta dợn sóng,Thế là xuân. Hà tất đầy đủ chim, hoa?Kể chi mùa, thời tiết, cùng với niên hoa,Tình ko tuổi, với xuân ko ngày tháng.

Xuân (Xuân Diệu)

Lá bàng non ngon cơm như ăn được.Trời tạnh cơ mà lá mới ướt như mưa.Nhựa bàng đỏ còn thắm đầu lá biếc;Gió rào rào tốc áo lá còn thưa.

Một dẫy cây bàng tuổi còn trẻ em lắmBiết gió đùa đề xuất cây lại nghịch hơn.Những chồi nhọn sung sướng châm khoảng thắm,Cành lao xao chuyền ánh lá xanh rờn.

Tôi đi giữa bắt đầu ngày, đi giữaBuổi đầu xuân – đi giữa ban đầu tiênNhư sáng ngày hôm nay cuộc đời vừa new mở.Và thuở đầu cây cùng với gió cười cợt duyên.

Vội rubi (Xuân Diệu)

Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mất;Tôi mong mỏi buộc gió lạiCho mùi hương đừng cất cánh đi.

Của bướm ong này đây tuần trăng mật;Này phía trên hoa của đồng nội xanh rì;Này trên đây lá của cành tơ phơ phất;Của yến anh này trên đây khúc tình si.Và này đây ánh nắng chớp mặt hàng mi;Mỗi sáng sủa sớm, thần vui hằng gõ cửa;Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần;Tôi sung sướng. Nhưng cuống quýt một nửa:Tôi không đợi nắng hạ new hoài xuân.Xuân sẽ tới, tức là xuân đã qua,Xuân còn non, tức là xuân sẽ già,Mà xuân hết, tức là tôi cũng mất.Lòng tôi rộng, nhưng lại lượng trời cứ chật,Không đến dài thời trẻ em của nhân gian,Nói làm bỏ ra rằng xuân vẫn tuần hoàn,Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,Nên rưng rưng tôi nhớ tiếc cả đất trời;Mùi tháng, năm số đông rớm vị phân tách phôi,Khắp sông, núi vẫn than thì thầm tiễn biệt…Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,Phải chăng hờn vày nỗi đề xuất bay đi?Chim rộn ràng tấp nập bỗng đứt tiếng reo thi,Phải chăng hại độ phai tàn sắp tới sửa?Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng khi nào nữa…

Mau đi thôi! Mùa không ngả chiều hôm,Ta muốn ômCả sự sống mới ban đầu mơn mởn;Ta ước ao riết mây đưa và gió lượn,Ta ước ao say cánh bướm cùng với tình yêu,Ta ước ao thâu trong một chiếc hôn nhiềuVà non nước, và cây, và cỏ rạng,Cho chếnh choáng mùi thơm, mang đến đã đầy ánh sángCho no nê thanh nhan sắc của thời tươi;– Hỡi xuân hồng, ta hy vọng cắn vào ngươi!

Thơ Tình ngày xuân (Xuân Diệu)

Mùa xuân về trong giờ đồng hồ ca chim,Trên nước xanh sông, vào liễu rèm.Chưa hái được hoa mang bộ quà tặng kèm theo emNên một cành thơ em tạm thời đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,Những ống khói cao bèn nhận trước.Ruộng xanh đã cấy đến châi trờiLóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang khuyến mãi ngay emNên một cành thơ anh trợ thời đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu đầu năm mới –Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.Người đi chợ búa tiếng chân ran,Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang khuyến mãi emNên một cành thơ anh lâm thời đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàngChạy nhiều năm như tận cuối ko gianNhững dàn sắt dựng như ren sắtDẫn điện chuyền đi xây hạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng emNên một cành thơ anh tạm đem.


Anh mong mỏi mời em bước xuống thuyền,Thuyền của đôi ta vào hiện tại thựcDựa cố đêm tan, ngày sáng sủa rực,Thuyền ta đi dựng mang thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm bợ đemNhư nước xanh sông, như liễu rèm…

Nụ cười cợt Xuân (Xuân Diệu)

Giữa vườn inh ỏi giờ chim vuiThiếu phụ nữ nhìn sương chói phương diện trờiSao bắt đầu xuân êm ả thế!Cánh hồng kết những nụ cười tươi

Ánh sáng ôm trùm rất nhiều ngọn caoCây kim cương rung nắng lá xôn xaoGió thơm phơ phất bay vô ýĐem chạm cành mai gần kề nhánh đào

Tóc liễu buông xanh quá mỹ miềuBên màu sắc hoa new thắm như kêuNỗi gì chăm lo qua không khíNhư thoảng đưa mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thiếu phụ ngheNhạc thầm công bố hát say mêMùa xuân chín ửng trên song máXui khiến cho lòng ai thấy nặng trĩu nề…

Thiếu chị em bâng khuâng chờ một ngườiChưa từng hẹn mang lại – thân xuân tươiCùng con trai trai trẻ xa xôi ấyThiếu bạn nữ làm duyên, đứng mỉm cười

Một ngày xuân (Xuân Diệu)

Một ngày xuân xanh rì như mắt biếc,Gió hải dương Đông phơ phất tăng thêm rừng.Áo Việt Bắc color chàm trộn vững chắcCũng thêu thùa hầu như đường nắng nóng mênh mông.

Xem thêm: Đề Cương Ôn Thi Tiếng Anh Lớp 10 Cả Năm Và Bài Tập Có Đáp Án )

Tôi bước đi trên phần lớn đường phá vỡ,Lắng tai nghe nội chiến hát mơ hồ.Mùi thành công gieo trong không gian nở,Đường xuyên rừng hay đường lại Thủ Đô?

Chèo lá bé dại xuôi xuôi buông thả mái,Gió rước tơ đi nối đa số chân trời,Những tay trẻ con ôm tròn vòng cố kỉnh giới;Tự đâu về? Trái đất nổi bài vui.

Chàng vệ quốc súng đưa theo rảo bước.Ngựa giao thông nghiêng đầu ngoạm cỏ xanh.Cầu nhấp nhô toé lên song ánh nước.Quán cửa quan sát hàng lụa đôi mắt long lanh.

Đàng xa ấy dĩ nhiên lượn vòng tha thiết,Giòng sông Lô ca hát ở khu vực Mười.Phố Đại Từ tốt Cao Vân chẳng biết!Ta là mình, cơ mà anh cũng là tôi.

Máu tươi chảy cha năm trời chiến sĩ,Có hôm nay một trong những buổi sớm mai đời.Muôn cổ họng chim trời kêu ríu rítKhiến phương diện trời hoảng sợ cả đường tơ.

Xuân Đầu (Xuân Diệu)

Trời xanh thế! hàng cây thơ biết mấy!Vườn non sao! Đường cỏ mộng bao nhiêu.Khi Phạm Thái gặp mặt Quỳnh Như thuở ấy,Khi đấng mày râu Kim vừa mới được thấy phụ nữ Kiều.

Hỡi năm mon vội đi làm việc quá khứ!Trời về đây! với đem quay trở lại đâyRượu chỗ mắt cùng với khi nhìn ướm thử,Gấm trong trái tim và lúc đứng hóng ngây.

Và nhạc phất bên dưới chân mừng sánh bước;Và tơ giăng trong lời bé dại khơi ngòi;Tà áo bắt đầu cũng say mùi hương gió nước;Rặng mi dài xao động ánh dương vui.

Thiêng liêng quá, các chiều không dám nói,Những tay e, đa số đầu ngượng cúi mau;Chim giữa nắng sao nhưng kêu đến chói!Ôi vô cùng trong một phút chú ý nhau!

Cho ta xin, đến ta xin sắc đẹp đỏ,Xin màu xanh lá cây về đánh lại form đời…Trời ơi, trời ơi, đâu rồi tuổi nhỏ?Hôm xưa đâu rồi, trời ơi! trời ơi!

Vì Sao (Xuân Diệu)

Bữa trước giêng hai bên dưới nắng đào,Nhìn tôi cô mong muốn hỏi “vì sao?”Khi tôi cho kiếm bên trên môi đẹpMột thoáng cười cợt yêu thoả khát khao.

– bởi vì sao gần kề mặt buổi đầu tiên,Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,Không thể vô tình qua trước cửa,Biết rằng gặp gỡ gỡ sẽ vô duyên? –

Ai rước phân hóa học một hương thơm hươngHay bạn dạng cầm ca! Tôi chỉ thương,Chỉ yên ổn chuồi theo cái xảm xúcNhư thuyền ngư tủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, 1 trong các buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là chỗ mấy khóm dừaDầm chân trong nước, đứng say sưa,Để tôi là người qua sa mạcTạm lánh hè gay; – vậy cũng vừa.

Rồi một mai sau tôi đang đi.Vì sao, ai nỡ vứt làm chi!Tôi dại khờ lắm, dở hơi ngơ quáChỉ biết yêu thương thôi, chẳng hiểu gì.

Xuân Rụng (Xuân Diệu)

Sắc tàn, mùi hương nhạt, ngày xuân rụng!Những phương diện hồng chia rẽ hết cười.Đỡ đem đài xiêu, nưng lấy nhị,Hồn ơi, phong cảnh cũng là ngươi!

Duyên mỏng tanh bay theo đỡ nhan sắc buồn,Cho mình hoa rụng cứ xinh luôn.Phút giây hoá bướm lìa cây dạo,Đến khu đất không nghe một giờ hờn.

Gió mặc dù nhiu nhíu chỉ đưa hơi,Sương dẫu chưa buông lệ ám trời;Nhưng trơn chiều mau sa nặng nề lắm,Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi…

Trên đồng thanh nhàn khói tiếng cơm,Ấy dịp sao êm hiện nay mấy chòm.Thần chết thướt tha nương láng héo,Bắt đầu đi nhặt những hồn thơm.

Hoa Cau (Xuân Diệu)

Đôi ta nhiều lắm, bởi vì thêm nhauLà cả thiên hạ lại bắt đầuLại new trời xanh, thanh nước biếcNhư vườn sáng nhanh chóng nở hoa cau

Hoa cau nứt mở tủa hoa ngàÁnh sáng cùng hương lấp lánh lung linh hoaAnh muốn tặng ngay em hương thơm thoảng ấyVô thuộc dịu mát với sâu xa

Tình ta như thể nhánh hương cauCuốn cả sân vườn theo sức nhiệm mầuChim chóc ríu ran dan díu hótĐôi ta giàu lắm, bởi vì thêm nhau

Thơ tình Xuân Diệu nồng nàm đắm say, lúc viết về mùa xuân càng trở nên thiết tha. Xuân Diệu luôn luôn ao mong được tồn tại sống cùng với tuổi xuân, tồn tại “hoài xuân”. Ông giải thích: “với lòng tôi, trời đất chỉ hai mùa xuân và thu, hai mùa quan trọng đặc biệt ý nhị, hai mùa của bình mình,… xuân cùng với thu là hai bình minh trong một năm, sự đổi thay hệ trong nhất cho tâm hồn. Và thế cho nên thu cũng là 1 mùa xuân”.

Xem thêm: Magnesi B6 Là Thuốc Magie B6 Có Tác Dụng Gì, Thuốc Magne

Xuân Diệu ham mê với mùa xuân, Xuân Diệu cũng đồng coi mùa xuân là đồng nghĩa với tuổi trẻ cùng tình yêu, bao gồm tuổi trẻ là tất cả sự sống, có sức mạnh để đính thêm bó với đời. Mong muốn với những bài xích thơ viết về ngày xuân của Xuân Diệu sẽ cho bạn cảm nhận về một mùa xuân của tuổi trẻ, sôi nổi và tình thương nhé.

Các các bạn Đang Xem bài viết Chùm Thơ mùa xuân Mơn Mởn, trẻ trung & sôi sục Của Xuân Diệu Của người sáng tác Xuân Diệu Thuộc danh mục Thơ bi lụy Tình Yêu Tại Blog dongan-group.com.vn. Truy cập Blog tiếp tục Để xem Nhiều nội dung bài viết Mới hằng ngày Nhé!