THƠ VỀ QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC TỰ SÁNG TÁC

     

Thơ về quê hương đất nước là những bài xích thơ đong đầy cảm xúc. Mỗi bài xích thơ như một bức ảnh thu nhỏ dại về vị trí “chôn nhau,cắt rốn”yêu bình. Đây là giờ lòng,là tình cảm thiết tha của nhân đồ trữ tình dành cho quê hương thơm yêu dấu.

Bạn đang xem: Thơ về quê hương đất nước tự sáng tác

Quê hương quốc gia là đề tài rộng lớn cho thi ca nhạc họa.Đã gồm biết bao siêu phẩm bất hủ về quê hương.Mỗi nhà cửa là mỗi bức ảnh phác họa bé dại về mảnh đất “chôn nhau giảm rốn” của mình. Họ sẽ tra cứu thấy đâu đây mảnh đất nền quê hương yêu thích qua tập thơ về quê hương đất nước rất hay sau đây.

Thơ về quê hương đất nước cực hay

Quê mùi hương nuôi ta lớn, quê hương gắn liền với tuổi thơ từ từng mái nhà, cây cỏ, nhỏ đường. Cho dù đi khắp nẻo nhưng chúng ta chỉ bao gồm một quê hương để trở về. “Quê hương mọi cá nhân chỉ một, như là chỉ một người mẹ thôi”. Quê hương là nguồn cảm xúc cho những nghệ sĩ từ bài hát, văn chương và cả những bài thơ. Tiếp sau đây dongan-group.com.vn xin giữ hộ tới các bạn chùm thơ về quê hương giang sơn cực hay.



Quê Hương

Tác Giả: Giang Nam

Thuở còn thơ ngày nhị buổi đến trườngYêu quê hương qua từng trang sách nhỏ“Ai bảo chăn trâu là khổ”Tôi hay mộng đè nghe chim hót trên caoCó phần đa ngày trốn họcĐuổi bướm cạnh bờ aoMẹ bắt được …Chưa tiến công roi như thế nào tôi sẽ khóc!Có cô bé nhà bênNhìn tôi mỉm cười khúc khích …Cách mạng bùng lênRồi kháng chiến trường kỳQuê tôi đầy bóng giặcTừ biệt mẹ, tôi điCô nhỏ bé nhà bên gồm ai ngờ!Cũng vào du kíchHôm chạm mặt tôi vẫn cười khúc khíchMắt black tròn yêu quý thương vượt đi thôi!Giữa cuộc hành binh không nói được một lờiĐơn vị đi qua, tôi ngoái đầu chú ý lạiMưa đầy trời mà lòng tôi nóng mãi …Hòa bình tôi về bên đâyVới mái trường xưa, bến bãi mía, luống càyTôi lại chạm mặt emThẹn thùng nép sau cánh cửaVẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏChuyện chồng con khó khăn nói lắm anh ơi!Tôi chũm bàn tay nhỏ tuổi nhắn ngậm ngùiEm vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng …Rồi hôm nay nhận được tin emKhông tin được dù đó là sự việc thậtGiặc bắn em rồi, quăng mất xácChỉ do em là du kích, em ơi!Đau xé lòng anh, chết nửa nhỏ người!Xưa yêu quê hương vì bao gồm chim, tất cả bướmCó đông đảo ngày trốn học tập bị đòn roiNay yêu quê hương vì trong từng cố kỉnh đấtCó 1 phần xương thịt của em tôi.

Đất Nước

Tác giả: Nguyễn Đình Thi

Sáng mát trong như sáng năm xưaGió thổi mùa thu hương cốm mớiTôi nhớ đầy đủ ngày thu đã xaSáng chớm giá buốt trong lòngHà NộiNhững phố lâu năm xao xác khá mayNgười ra đi đầu không ngoảnh lạiSau sườn lưng thềm nắng lá rơi đầy.Mùa thu nay khác rồiTôi đứng vui nghe thân núi đồiGió thổi rừng tre phấp phớiTrời thu cố gắng áo mớiTrong biếc nói cười thiết tha!Trời xanh đây là của chúng taNúi rừng đây là của chúng taNhững cánh đồng thơm mátNhững ngả đường chén ngátNhững chiếc sông đỏ nặng phù saNước chúng taNước những người chưa bao giờ khuấtÐêm đêm rì rầm trong giờ đấtNhững buổi rất lâu rồi vọng nói về!Ôi đa số cánh đồng quê rã máuDây thép gai giã giập trời chiềuNhững đêm nhiều năm hành quân nung nấuBỗng hoảng sợ nhớ mắt bạn yêu.Từ trong thời hạn đau thương chiến đấuÐã ngời lên nét khía cạnh quê hươngTừ cội lúa bờ tre hồn hậuÐã bật lên phần đa tiếng căm hờnBát cơm trắng chan đầy nước mắtBay còn giằng ngoài miệng taThằng giặc Tây, thằng chúa đấtÐứa đè cổ, đứa vứt da …Xiềng xích chúng bay không khoá đượcTrời đầy chim với đất đầy hoaSúng đạn chúng bay không bắn đượcLòng dân ta yêu nước thương nhà!Khói xí nghiệp sản xuất cuộn trong sương núiKèn điện thoại tư vấn quân văng vẳng cánh đồngÔm quốc gia những bạn áo vảiÐã vùng lên thành hồ hết anh hùng.Ngày nắng nóng đốt theo đêm mưa dộiMỗi cách đường mỗi bước hy sinhTrán cháy rực suy nghĩ trời đất mớiLòng ta bát ngát ánh bình minh.Súng nổ rung trời giận dữNgười lên như nước vỡ lẽ bờNước vn từ máu lửaRũ bùn vực dậy sáng loà.

Tràng Giang

Tác Giả: Huy Cận

Sóng gợn tràng giang bi thảm điệp điệp,Con thuyền xuôi mái nước tuy vậy song.Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;Củi một cành khô lạc mấy dòng.Lơ thơ cồn bé dại gió đìu hiu,Đâu tiếng thôn xa vãn chợ chiềuNắng xuống, trời lên sâu chót vót;Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;Mênh mông không một chuyến đò ngang.Không ước gợi chút niềm thân mật,Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,Chim nghiêng cánh nhỏ: trơn chiều sa.Lòng quê dợn dợn vời con nước,Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.


*

Quê Hương

Tác giả: Nguyễn Hưng

Ai cũng có một quê hương để nhớVết thời hạn không thể xóa bao giờThương tuổi thơ hồ hết trưa thuộc đám bạnBắt cá đòng…hỉ hả cùng với bùn dơ

Gió bấc về…cuối vụ…lúa vàng mơĐòng cong vút điện thoại tư vấn mời mùa thu hoạchRuộng thô hạn trơ mình con cá chạchCố vẫy vùng tìm mặt đường lách về sông

Quê mùi hương ta mộc mạc các cánh đồngNgọt phù sa thượng nguồn…đông vàm cỏNơi chở bít cả một thời gian khóMồ hôi cha…nước đôi mắt mẹ…chát phèn

Cả cuộc sống làm các bạn với bùn đenCha mỉm mỉm cười khi nức mầm phân tử thócĐôi vai mẹ nặng quằng bao cạnh tranh nhọcLệ mừng rơi khi khoai bắp xanh màu

Con cá đòng mộc mạc chẳng thanh caoMãi thủy chung mặt nồi cơm gạo mớiSao cứ ghi nhớ cứ thèm khu vực đầu lưỡiCó lẽ nào…đó…mùi vị quê hương

Nhớ bồi hồi những đáng nhớ yêu thươngBiết kiếm tìm đâu bữa cơm nghèo thuở nhỏBỗng chiều nay nghe mắt mình rát đỏXa lắm rồi rất lâu rồi đó…Quê ơi.

Dáng Đứng Việt Nam

Tác Giả: Lê Anh Xuân

Anh ngã đi xuống đường băng Tân đánh NhứtNhưng Anh gượng vùng lên tì súng trên xác trực thăngVà Anh chết trong những khi đang đứng bắnMáu Anh phun theo lửa đạn mong vồng.Chợt thấy anh, giặc hốt hoảng xin hàngCó thằng sụp xuống chân Anh né đạnBởi Anh chết rồi mà lại lòng dũng cảmVẫn đứng khoan thai nổ súng tiến côngAnh tên gì hỡi Anh yêu quýAnh vẫn đứng lặng yên như bức thành đồngNhư đôi dép bên dưới chân Anh giẫm lên bao xác MỹMà vẫn một màu sắc bình dị, sáng trongKhông một tấm hình, không một chiếc địa chỉAnh chẳng còn lại gì cho riêng Anh trước cơ hội lên đườngChỉ nhằm lại mẫu dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào cầm cố kỷ:Anh là chiến sĩ Giải phóng quân.Tên Anh đã thành tên khu đất nướcÔi anh giải phóng quân!Từ dáng đứng của anh ấy giữa đường sân bay Tân sơn NhứtTổ quốc cất cánh lên bao la mùa xuân

Hồn Quê

Tác giả: Hảo Trần

Ta về nương gió đồng xanhNghe hồn cây cỏ dệt thành hồn quê..

Lắng nghe khu đất thở bộn bềLẫn trong hương lúa ..hương quê nồng nànTiếng đêm âm hưởng đồng hoangCuốc kêu gọi bạn, tiếng lũ dế giun..

Lấm lem chân người mẹ lội bùnTrĩu bông lúa chín xoàn ươm bên trên đồngTạc vào giữa chốn mênh môngHao nhỏ dáng mẹ lưng còng liêu xiêu

Ta về tra cứu thủa lốt yêuBến sông bờ kho bãi những chiều xa xưaCánh diều no gió tuổi thơLưng trâu cõng đầy đủ ước mơ thủa nào

Đêm trăng tâm thuật nôn naoCâu hò vang vọng trong người cồn cào nhớ nhungĐâu rồi thăm thẳm ánh nhìn..Bờ môi hé nụ.. Nhịp tim chòng chành..

Bao nhiêu năm sinh sống thị thànhHồn quê vẫn đẫm ngọt lành trong tôi…!


*

Quê Hương

Tác giả: Tế Hanh

Làng tôi ở vốn có tác dụng nghề chài lướiNước bao vây, cách biển nửa ngày sôngKhi trời trong, gió nhẹ, mau chóng mai hồng,Dân trai tráng bơi lội thuyền đi đánh cá

Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mãPhăng mái chèo, khỏe khoắn vượt trùng giang.Cánh buồm giương khổng lồ như miếng hồn làngDướn thân trắng mênh mông thâu góp gió…

Ngày hôm sau, rầm rĩ trên bến đỗKhắp dân làng lan tràn đón ghe về”Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe”Những nhỏ cá tươi sạch thân bạc trắng

Dân chài lưới, làn domain authority ngăm rám nắngCả toàn thân nồng thở vị xa xămChiếc thuyền yên bến mỏi quay trở lại nằmNghe hóa học muối thấm dần trong thớ vỏ

Nay xa phương pháp lòng tôi luôn tưởng nhớMàu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôiThoáng chiến thuyền rẽ sóng chạy ra khơiTôi thấy nhớ chiếc mùi nồng mặn quá!

Việt Nam quê hương Ta

Tác giả:Nguyễn Đình Thi

Việt Nam giang sơn ta ơiMênh mông biển cả lúa đâu trời đẹp nhất hơnCánh cò cất cánh lả rập rờnMây mờ đậy đỉnh Trường sơn sớm chiềuQuê mùi hương biết mấy thân yêuBao nhiêu đời vẫn chịu những thương đauMặt tín đồ vất vả in sâuGái trai cũng một áo nâu nhuộm bùnĐất nghèo nuôi hồ hết anh hùngChìm trong máu lửa lại vùng đứng lênĐạp địch thủ xuống khu đất đenSúng gươm vứt vứt lại nhân từ như xưaViệt Nam khu đất nắng chan hoàHoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanhMắt đen cô nàng long lanhYêu ai yêu thương trọn tấm tình thuỷ chungĐất trăm nghề của trăm vùngKhách phương xa tới lạ thường tìm xemTay người như tất cả phép tiênTrên tre lá cũng dệt nghìn bài xích thơNước bâng khuâng số đông chuyến đòĐêm đêm còn vọng câu hò Trương ChiĐói nghèo phải phải chia lyXót xa lòng kẻ tách quê lên đườngTa đi ta lưu giữ núi rừngTa đi ta nhớ chiếc sông vỗ bờNhớ đồng ruộng, lưu giữ khoai ngôBũa cơm rau muống trái cà giòn rã …

Nhớ con sông Quê Hương

Tác giả: Tế Hanh

Quê mùi hương tôi có con sông xanh biếcNước gương vào soi tóc hầu hết hàng treTâm hồn tôi là 1 buổi trưa hèTỏa nắng nóng xuống chiếc sông đậy loáng

Chẳng biết nước tất cả giữ ngày giữ thángGiữ bao nhiêu kỷ niệm giữa loại trôiHỡi con sông đã tắm rửa cả đời tôiTôi giữ lại mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê nhà sông của tuổi trẻSông của khu vực miền nam đất việt thân yêuKhi bờ tre ríu rít tiếng chim kêuKhi mặt nước bồng bềnh con cá nhảy

Bạn bè tôi túm 5 tụm 7Bầy chim non bơi lội trên sôngTôi giang tay ôm nước vào lòngSông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mọi cá nhân một ngảKẻ nhanh chóng hôm chài lưới mặt sôngKẻ cuốc cày mưa nắng ngoại trừ đồnTôi thay súng xa đơn vị đi kháng chiếnNhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biểnVẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi lúc này sống trong tâm địa miền BắcSờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắcHai giờ thiêng liêng nhì tiếng miền NamTôi nhớ ko nguôi tia nắng màu vàngTôi quên sao được nhan sắc trời xanh biếcTôi lưu giữ cả số đông người lạ lẫm biếtCó số đông trưa tôi đứng bên dưới hàng câyBỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầyHình ảnh con sông quê mát rượLai láng tung lòng tôi như suối tướiQuê mùi hương ơi! Lòng tôi cũng giống như sôngTình bắc nam chung rã một dòngKhông ghềnh thác nào bức tường ngăn đượcTôi đang lại khu vực tôi hằng mơ ướcTôi vẫn về sông nước của quê hươngTôi đang về sông nước của tình thương.

Xem thêm: Tại Sao Ốp Trong Suốt Bị Vàng? Đây Là Cách Làm Sạch Ốp Lưng Silicon Trong Suốt

Thơ về quê hương nước nhà tự sáng sủa tác

Quê hương luôn là đề tài lôi kéo cho các văn nghệ sĩ nói chung, nhà thơ nói riêng. Thơ về quê nhà dễ đi vào lòng người bởi tính càng nhiều của nó.Thơ về quê hương quốc gia luôn ngọt ngào, yên ả dạt dào cảm xúc như tình mẹ. Cùng xem những bài xích thơ về quê hương đất nước tự sáng sủa tác nhằm gợi ghi nhớ về chỗ ta vẫn sinh ra.


*

Quê Hương

Tác Giả: cụ Vinh

Quê mùi hương trăm nhớ nghìn thươngDù xa đâu vẫn vương vấn đại ngànMình về quê chị em Lục NamCó đi xin đợi để em theo cùng

Đưa em thăm thác thăm rừngĐắm say mặn ngọt ta từng sẻ chiaĐền thiêng thề chẳng chia lìaMột vùng quốc gia còn kia lời nguyền

Dòng sông in bóng bé thuyềnNghiêng nghiêng láng ngả núi Huyền chiều hômHội quê chân mải bước dồnRừng xuân hoa gạo trọng tâm hồn thắm tươi

Lòng xuân rộn rã tiếng cườiCâu ca quyến luyến tình fan LỤC NAM

Vị Ngọt Quê Hương

Chiều nay bông hoa đong đưaBên chiếc sông vắng vẻ gió vừa lượn quaLụa tơ xanh thắm mượt màCỏ non vẫy gọi bên tà áo em.

Suối mây hương thơm tỏa duyên thêmQuyện cùng sóng lượn nhịp mềm bờ vaiMắt huyền mộng mơ ngõ dàiGửi từng sợi nhớ tình ai hóng chờ.

Long lanh… ánh nắng tỏa vềVị nồng…dịu ngọt…hương quê…đậm đà…

Hương Quê

Sắc hương tao nhã bốn bềNon xanh nước biếc đi về tự nhiênNụ cười ánh nhìn dịu hiềnNhư là tịnh cảnh thân miền sắc không

Đôi tay vậy gánh phiêu bồngGió mây lướt dịu thong rong đất trờiThịnh suy tựa phân tử sương rơiBỏ quanh đó vạn dặm rong đùa nhẹ lòng

Một Góc Quê Hương

Cánh cò bay giữa trời xanhĐàn bê rong ruổi, lộng lẫy mắt nhìnQuê mùi hương thắm thiết ân tìnhIn dòng chữ S, dáng hình Việt Nam

Dòng sông với lũy tre làngGắn thuộc đất mẹ, thênh thang sớm chiềuQuê hương cảnh quan mến yêuLòng nhỏ lại nhớ, cô liêu … Mỏi mòn

Thiên nhiên chế tạo dựng nước nonCon tín đồ hiền hậu, dáng vẻ son, đôi mắt huyềnĐàn thuyền nhộn nhịp trao duyênChở bao nguyện ước, xây thương hiệu nguyện cầu

Non xanh nước biếc nhiều năm lâuBến bờ hạnh phúc, năm châu vui vầyCảnh , tình đẹp nhất tựa chân mâyĐể bao lãng tử bất tỉnh nhân sự ngây với đời

Mai phía trên xa cách phương trờiGóc quê nhà ấy một thời trong ta !…


*

Êm Đềm Tuổi Thơ

Quê hương hai tiếng thân thươngNhớ ngày thơ dại vẫn hay dong chơiChiều hè rộn ràng tấp nập tiếng cườiTrên bé sông nhỏ dại cùng vui rửa ráy truồng

Từng bầy lớn nhỏ tuổi tồng ngồngNgụp lặn vui cả khúc sông quê mìnhTối đến trống rộn sảnh đìnhGọi nhau tong tả đi sống hè

Dưới ánh năng lượng điện đỏ lập loèTừng song , từng cặp múa bài bác xoè hoaLại còn tập hát quốc caĐợi đến cắm trại thuộc ra thi tài

Cùng nhau coi sóc đội ” mốt hai ”Y như quân nhân chẳng không đúng tẹo nào

Khói Rơm Từ phòng bếp Quê Nghèo

Nhà nghèo bà bầu vẫn đun rơmThương quê trường đoản cú ngọn khói thơm những ngàyPhố không tồn tại khói chiều bayKhói xe cộ cũng đủ làm cay mắt người

Đường xa phố thị chiều nayNhớ quê lưu giữ ngọn khói bay những chiềuMẹ già dáng mỏng tanh liêu xiêuBếp nghèo số đông sợi rơm các khói cay

Quê mùi hương đồng rạ nhưng mà sayNghe như giờ sáo đầy đủ ngày xa xưaNhập nhoè ngọn sương đồng trưaMẹ ơi cơn gió như vừa mới khơi

Phố xa con vẫn nghịch vơiMẹ ngồi đun bếp rơm phơi ướt chiềuNhớ quê ngọn sương thơm rêuMẹ ơi sao mắt lại những xót xa

Quê mùi hương ngọn khói chiều quaNồng thơm con thấy như là đâu đây!….

Vũ Điệu Quê Hương

Vũ điệu sảy gạo bởi tayĐể đến ai ghi nhớ gạo này quê hươngVùng cao mây white vẩn vươngGhi đời vũ ấy vô thường xuyên trời nam

Vũ này chỉ đứng nhằm làmLưng ong thắt lòng bóng con gái dễ thươngMây trời khói toả ngàn phươngTay em giữ vững chắc không vương phân tử nào

Nhìn em điệu vũ đẹp saoThóc đi đường thóc gạo như thế nào lẫn sangChân tay thân thể nhịp nhàngKỳ quan sảy gạo giờ đồng hồ vang một thời!

Tổ quốc khu vực đầu sóng

Thêm một ngày trên quần đảo Trường SaBiển tĩnh lặng mà lòng fan rất độngSắp bão giông không thể cơn gió lộngCơn bão lòng cuồn cuộn phía ngôi trường Sa.

Thêm một ngày bên trên vùng biển lớn của taThềm lục địa lại oằn lên đau nhóiNgàn năm xưa ông phụ thân đi mở cõiPhía chân trời, xương cốt giữ hộ Hoàng Sa.

Ngoài khơi xa vẫn lởn vởn nhẵn maLoài lang sói đói mồi cần thèm khátBao cơn sóng dồn dập xô Đá LátSong Tử vững vàng, phái mạnh Yết vẫy đánh Ca.

Có nước nhà nào như nước non taLịch sử cha ông tứ ngàn năm bất khuấtTrong gian khó vẫn gồng lên giữ lại đấtĐất nước loé lên hình tia chớp ngang trời.

Các con chị em vật lộn giữa biển khơi khơiNgăn sóng dữ đè lên thềm lục địaCon quỷ quái vật lớn tưởng kia sắp sửaHút máu tín đồ trên thân bà bầu Việt Nam.

Từ Cà Mau tức thời dải tới nam giới QuanMẹ nước ta vẫn không tròn giấc ngủĐất phụ vương ông không nguôi ngày đoàn tụĐứa nhỏ Hoàng Sa dò ra trở về.

Xem thêm: Mỗi Chất Gồm 2 Loại Tính Chất Là, Môn Hoá Lớp 8

Một ngày bi đát sao thấy nhiều năm lê thêBiển tĩnh lặng mà lòng bạn rất độngĐã bao lần khiến quân địch vỡ mộngTrong lòng người từng nhịp sóng trào dâng.


Tổ quốc nhìn từ biển

Nếu Tổ quốc vẫn bão giông trường đoản cú biểnCó một trong những phần máu thịt sinh hoạt Hoàng SaNgàn năm trước con theo phụ thân xuống biểnMẹ lên rừng thương ghi nhớ mãi trường SaĐất núi sông khi chập chờn bóng giặcCác con nằm thao thức phía trường SơnBiển Tổ quốc chưa một ngày yên ảBiển đề xuất lao như áo bà mẹ bạc sờnNếu Tổ quốc từ bây giờ nhìn từ biểnMẹ Âu Cơ hẳn quan yếu yên lòngSóng lớp lớp đè lên thềm lục địaTrong hồn người có ngọn sóng nào khôngMinh họa: Văn NguyễnNếu Tổ quốc quan sát từ bao quần đảoLạc Long thân phụ nay chưa thấy trở vềLời phụ thân dặn cần giữ từng thước đấtMáu xương này con cháu vẫn nhớ ghiĐêm è cổ trọc nỗi mưa mối cung cấp chớp bểThương Lý Sơn đảo khuất thân mây mùThương cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữThương Hòn Mê bão tố phía âm uNếu Tổ quốc nhìn từ bao yêu mến tíchNhững đau thương trận mạc đã qua rồiBao dáng vẻ núi còn với hình góa phụVọng phu ảm đạm vẫn dỗ trẻ, ru nôiNếu Tổ quốc quan sát từ bao hiểm họaĐã mười lần giặc cho tự đại dương ĐôngNhững ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tửLũ bay Hoan tệ bạc tóc kinh trống đồngThương đất nước trên ba ngàn hòn đảoSuốt nghìn năm láng giặc vẫn chập chờnMáu vẫn đổ làm việc Trường Sa ngày ấyBạn tôi nằm bên dưới sóng mặn vùi thânNếu núi sông neo bản thân đầu sóng cảNhững con trai trai ra hòn đảo đã quên mìnhMột sắc đẹp chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*)Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninhNếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mátMáu xương cơ dằng dặc suốt ngàn đờiHồn dân tộc bản địa ngàn năm không chịu khuấtDáng bé tàu vẫn phía mãi ra khơi

Tổ quốc nghỉ ngơi Trường Sa

Các bé đứng như tượng đài quyết tửThêm một lần Tổ quốc được sinh raDòng tiết Việt tan trong hồn tín đồ ViệtĐang bồn chồn thao thức với trường SaKhi hy sinh ở đảo đá Gạc MaHọ đã mang ngực mình có tác dụng lá chắnĐể một lượt Tổ quốc được sinh raMáu của mình thấm vào lòng hải dương thẳmCờ quốc gia phất lên trong mưa đạnPhút sau cuối đảo đá hóa biên cươngHọ đã lấy thân mình có tác dụng cột mốcChặn quân thù trên biển đảo quê hươngHọ sẽ hóa cánh chim muôn dặm sóngHướng về khu vực đất người mẹ vẫn ước ao chờNếu mẹ chạm mặt cánh chim về trường đoản cú biểnCon đấy mà, mẹ đã nhận được ra chưa!Có ở đâu như Đất nước chúng taViết bằng máu cả nghìn chương sử đỏKhi giặc mang đến vạn bạn con quyết tửCho một đợt Tổ quốc được sinh raBiển mùa này sóng dữ phía Hoàng SaCác con mẹ vẫn ngày đêm bám biểnMẹ quốc gia vẫn luôn luôn ở bên taNhư máu nóng trong color cờ nước ViệtBiển Tổ quốc sẽ cần fan giữ biểnMáu ngư dân trên sóng lại chan hòaMáu của mình ngân bài ca duy trì nướcĐể một đợt Tổ quốc được sinh raViệt nam giới ơi! dưới bão táp mưa saNgười thắp sáng một niềm tin bền bỉNhững giếng dầu trụ vững thân khơi xaDầu là ngày tiết thắp trên thềm lục địaSớm mai này nắng ấm ở trường SaTiếng con kê gáy không nguy hiểm trên ngực đảoTiếng trẻ nhỏ tuổi đến trường vị trí sóng bãoThêm một lần Tổ quốc được sinh ra

Trên trên đây dongan-group.com.vn sẽ tổng đúng theo tập thơ về quê nhà đất nước cực hay,đong đầy xúc cảm cho độc giả . Mong rằng các tác phẩm để giúp cho hình ảnh quê hương, giang sơn Viêt nam ngày càng tươi sáng hơn.