Tập Đọc Lớp 4 Chuyện Cổ Tích Về Loài Người

     



Bạn đang xem: Tập đọc lớp 4 chuyện cổ tích về loài người

Thể thơ: Thơ bắt đầu năm chữThời kỳ: hiện nay đại1 bài bác trả lời: 1 bình luận20 bạn thích: butako, Anh Vinh, Hoacuanui, vilvil, duongcam, ms_phieu, duy197, thutrang28, yama, A Tom, lê đình toản, cay chuoi, phạm đức quang, ...£ü√..., binhhotbit, 不如归去, Nguyễn Quốc Hùng, stevengo, Vân Lục Hy, LlizTừ khoá: cổ tích (13) con fan (9) thơ trẻ em (1441) thơ sách giáo khoa (561) Văn học 7 <1990-2002> (15)
- Vẽ quê hương (Định Hải)- Lộc cùng với sương (Võ Quảng)- Nhớ tp. Hà nội (Cẩm Thơ)- loại bàn em học tập (Nguyễn Lãm Thắng)- cải bắp xanh (Phạm Hổ)


Xem thêm: Top 3 Máy Tính Để Bàn Cho Học Sinh Cấp 1 Cấp 2 Cấp 3 Học Tập

*

Trời xuất hiện trước nhấtChỉ toàn là con trẻ conTrên trái khu đất trụi trầnKhông dáng vẻ cây ngọn cỏMặt trời cũng không cóChỉ toàn là bóng đêmKhông khí chỉ color đenChưa có màu sắc khác***Mắt con nít sáng lắmNhưng chưa thấy gì đâu!Mặt trời mới nhô caoCho trẻ con nhìn rõMàu xanh bắt đầu cỏMàu xanh bước đầu câyCây cao bởi gang tayLá cỏ bởi sợi tócCái hoa bởi cái cúcMàu đỏ tạo sự hoaChim bấy giờ đồng hồ sinh raCho trẻ nghe giờ đồng hồ hótTiếng hót trong bởi nướcTiếng hót cao bởi mâyNhững làn gió thơ ngâyTruyền âm thanh đi khắpMuốn trẻ con được tắmSông bắt đầu làm sôngSông buộc phải đến mênh môngBiển có từ thuở đóBiển thì đến ý nghĩBiển sinh cá sinh tômBiển sinh đông đảo cánh buồmCho con nít đi khắpĐám mây cho bóng rợpTrời nắng nóng mây theo cheKhi trẻ em tập điĐường có từ thời điểm ngày đóNhưng còn buộc phải cho trẻTình yêu cùng lời ruCho nên bà mẹ sinh raĐể bế bồng chăm sócMẹ mang đến tiếng hátTừ loại bống mẫu bangTừ cái hoa hết sức thơmTừ cánh cò cực kỳ trắngTừ vị gừng hết sức đắngTừ vết lấm chưa khôTừ đầu tình đầu mưaTừ bến bãi sông cat vắng...Biết trẻ con khao khátChuyện ngày xưa, ngày sauKhông hiểu là tự đâuMà bà về sinh hoạt đóKể mang lại bao chuyện cổChuyện nhỏ cóc, cô bé tiênChuyện cô Tấm sống hiềnThằng Lý Thông ngơi nghỉ ác...Mái tóc bà thì bạcCon đôi mắt bà thì vuiBà nói tới suốt đờiCũng ko có gì hết chuyệnMuốn đến trẻ gọi biếtThế là cha sinh raBố bảo cho biết thêm ngoanBố dạy cho thấy thêm nghĩRộng lắm là phương diện bểDài là con đường điNúi thì xanh và xaHình tròn là trái đất...Chữ bước đầu có trướcRồi gồm ghế có bànRồi có lớp bao gồm trườngVà hình thành thầy giáo...Cái bảng bằng cái chiếuCục phấn tự đá raThầy viết chữ thiệt to“Chuyện chủng loại người” trước nhất


*



Xem thêm: Cưa Gỗ Thì Đè Cưa Thì Đỡ - Cưa Gỗ Thì Đè Cưa Tre Thì Đỡ

Bình luận bài thơ “Chuyện cổ tích về loài người” của Xuân Quỳnh

Bài thơ Chuyện cổ tích về loài tín đồ được viết theo thể thơ ngũ ngôn (năm chữ). Đoạn thơ nói về cuộc sống trên trái đất khi mới gồm loài người, với sự biến đổi của trái khu đất từ khi tất cả loài người ngày một tiến bộ, ngày 1 văn minh.Mọi vật ra đời trên trái đất là vì nhỏ người, bởi vì trẻ em: hãy siêng sóc, thương yêu, dạy dỗ dỗ trẻ nhỏ và giành cho thế giới tuổi thơ phần đông điều giỏi đẹp nhất.Qua khổ thơ đầu, ta hình dung cuộc sống thường ngày trên trái khu đất khi mới bao gồm loài bạn “chỉ toàn là trẻ con con”, vạn vật dụng còn phôi thai, còn cực kỳ trẻ, sự sống chỉ mới bắt đầu; trái khu đất còn hoang sơ “trụi trần”, chưa xuất hiện màu xanh, “không dáng vẻ cây ngọn cỏ”:Trời có mặt trước nhấtChỉ toàn là con trẻ conTrên trái đất trụi trầnKhông dáng cây ngọn cỏQua các khổ thơ tiếp theo, ta thấy từ khi tất cả loài người cuộc sống trên trái đất đổi khác ngày một tiến bộ, ngày 1 văn minh. Khía cạnh trời chiếu rọi ánh sáng khắp trái đất, mang đến sự sống và làm việc cho muôn loài.Loài người ngày 1 “sinh ra” đông đúc dần lên, trẻ nhỏ được nuôi dưỡng, được chuyên sóc, được bế bồng trong lời ru và tình thương của tín đồ mẹ:Cho nên bà mẹ sinh raĐể bế bồng chuyên sócCó mẹ và có bố, bao gồm gia đình. Trí tuệ, sự phát âm biết của loài người, của nhân loại “trẻ em” ngày một phát triển. Nhờ vào “bố bảo”, “bố dạy” mà trẻ em “biết ngoan”, “biết nghĩ”. Con người không ngừng mở rộng tầm hiểu biết, ngày một khám phá mọi sự vật, mọi hiện tượng xung quanh:Rộng lắm là khía cạnh bểDài là con phố điNúi thì xanh với xaHình tròn là trái đấtCuộc sống con người ngày 1 phát triển, ngày 1 đi lên. Bao gồm tiếng nói, rồi có chữ viết, gồm nền giáo dục. Con tín đồ được học tập và cuộc sống đời thường con người ngày một văn minh: biết mở ngôi trường dạy trẻ em học, biết đào tạo, biết “sinh ra thầy giáo” để dạy bảo trẻ em.Lớp, trường, bàn, ghế, cái bảng, viên phấn, chữ viết, ông thầy... Là những hình tượng thể hiện nay sự chuyển đổi kì diệu cuộc sống thường ngày loài tín đồ trên trái đất ngày 1 văn minh. Dưới ánh sáng mặt trời, loài tín đồ được sống trong ánh nắng của khoa học, của giáo dục, ánh sáng của văn minh:Chữ ban đầu có trướcRồi tất cả ghế bao gồm bànRồi có lớp có trườngVà hình thành thầy giáoLòng yêu con trẻ của người sáng tác được biểu lộ trong bài xích thơ Chuyện cổ tích về loài người rất là đằm thắm, nồng hậu. Trẻ em được bà bầu sinh ra vào “tình yêu cùng lời ru”, được “bế bồng chăm sóc”.Trẻ em được “bố bảo cho biết thêm ngoan - bố dạy cho biết nghĩ”. Trẻ nhỏ được mang lại trường học tập tập. Tình thương dành cho trẻ em, phần lớn cái tốt đẹp tuyệt vời nhất đều dành riêng cho trẻ em. Qua vần thơ, ta cảm nhận trái tim của Xuân Quỳnh vô cùng nhân hậu:Mắt trẻ con sáng lắmNhưng không thấy gì đâuMặt trời new nhô caoCho trẻ con nhìn rõ