Hai Đứa Trẻ Phân Tích

     

Đã mấy mươi năm trôi qua, bạn đọc vẫn luôn ghi nhớ một dáng hình khiêm nhường, trường đoản cú tốn, hết sức mực đôn hậu cách những bước thật dịu vào xóm văn tiến bộ Việt Nam, với theo những trang văn nồng dịu hồn thơ. Đúng như Nguyễn Tuân nói, “sáng tác của Thạch Lam đem về một cái gì đó nhẹ nhõm, thơm tho cùng mát dịu”. Ta bắt gặp những cảm xúc ấy không chỉ là ở “Dưới láng hoàng lan”, “Gió lạnh lẽo đầu mùa” tốt “Cô hàng xén”, “Hai đứa trẻ” lại một đợt tiếp nhữa dắt ta vào thế người trẻ tuổi thơ cùng với những cảm giác êm nhẹ, bi hùng thương.

Bạn đang xem: Hai đứa trẻ phân tích



Đến với “Hai đứa trẻ”, thứ nhất ta được ngấm cảm bức tranh thiên nhiên và cuộc sống con tín đồ nơi phố thị xã qua cái nhìn tinh tinh tế của cô nhỏ bé Liên – nhân vật chủ yếu trong truyện. Bức tranh vạn vật thiên nhiên gói gọn trong tuyệt từ “êm ả” với “đượm buồn”. Có âm thanh của giờ đồng hồ trống thu không tấn công lên từng hồi xa vọng, âm thanh của giờ đồng hồ ếch kêu ran gợi tĩnh lặng một miền quê, âm thanh của tiếng con muỗi vo ve đậm đánh sự nghèo nàn. Không gian mở ra vày màu “đỏ rực” của phương Tây, màu “ánh hồng” của mây trời, màu “đen sẫm” của tre làng. Gồm chút thanh bình, êm ả, mà lại cũng không ít thê lương, ảm buồn, nó gửi ta vào trong 1 miền không gian nửa kỳ lạ nửa quen, nửa quê nửa tỉnh, với đông đảo xúc cảm giăng mắc nhẹ nhàng.Nơi phố huyện được nới rộng ra theo không gian của một phiên chợ tàn: “Người về hết cùng tiếng ầm ĩ cũng mất. Trên đất chỉ còn lại rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn cùng lá mía”. Không hề là “lao xao chợ cá xóm ngư phủ”, phiên chợ buổi vãn chiều thưa nháng người, vắng vẻ sự náo nhiệt, sơn đậm thêm sự lụi tàn.

Xem thêm: Chính Xác Hay Chính Xác ? Định Nghĩa Và Ví Dụ Về Chính Xác Trong Ngôn Ngữ

Hiện lên phía trên nền cảnh của 1 trong các buổi chiều tàn, một phiên chợ tàn là đều kiếp bạn tàn. Chưa phải những fan nông dân bị đuổi đuổi bởi vì sưu cao thuế nặng, đồng tiền bát gạo như trong trắng tác của Ngô tất Tố, phái mạnh Cao. Chưa phải những ông quan tiền Tây học, cô gái thôn quê sống nhàn hạ dưới nếp khói lam chiều như trong sáng tác của nhất Linh, Hoàng Đạo. Phận fan mà Thạch Lam thân thương là hầu như kiếp người nhỏ nhắn mọn vô danh, sinh sống lụi tàn vào một xã hội tăm tối mịt mùng. Thạch Lam đã viết về chúng ta bằng toàn bộ niềm ai hoài nâng niu rung lên tự “chân cảm” của mình. Đó là đều đứa trẻ đơn vị nghèo “cúi lom khom” nhặt nhạnh đa số thanh tre thanh nứa còn còn lại trên nền chợ, là bà mẹ con chị Tí với cửa hàng hàng buôn bán chẳng được bao nhưng lại đêm nào cũng dọn, là bà cố Thi với tiếng cười cợt ghê rợn đi lần vào trong trơn tối, là bác Siêu với gánh phở ế ít bạn vào ăn, là mái ấm gia đình bác xẩm với tiếng lũ bầu run bần bật trong đêm. Họ phần lớn là số đông phận người bé dại bé, sinh sống lê lết từng ngày trong sự tù ứ đọng quẩn xung quanh trên chiếc “ao đời phẳng lặng”. Viết về phần nhiều kiếp fan vô danh ấy, Thạch Lam giãi bày một côn trùng quan hoài sâu sắc về cuộc sống đời thường của nhì đứa trẻ. Thân lứa tuổi cơ mà đáng lẽ thơ ngây còn không hết, Liên và An đã buộc phải lo toan cho cuộc sống đời thường gia đình. Hai bà mẹ trông coi hàng góp mẹ ở 1 gian hàng nhỏ tuổi thuê lại của bà lão móm, ngăn ra bằng phên nứa dán giấy nhật trình. Thức sản phẩm cũng chỉ là vài trái sơn black hay mấy bánh xà phòng. Khốn cùng đã đành, nhưng mà điều làm ta xa xót rộng là đời sống ý thức của nhị đứa con trẻ ấy dường sẽ dần ngưng trệ. Chúng ngày ngày phải giam mình trong không khí u về tối của phố huyện, tự cầm đồ tuổi xuân với sức trẻ, và hoàn toàn có thể sẽ chẳng khi nào biết đến thế giới xa xăm quanh đó kia.

Xem thêm: Chủ Nghĩa Duy Vật Lịch Sử - Quan Niệm Duy Vật Về Lịch Sử Của C

Nhưng vốn là người “yêu mến và long trọng trước sự sống”, Thạch Lam vẫn không lúc nào muốn dừng lại ở việc phản ánh hiện tại thực cuộc sống đời thường dẫu thực tại ấy có chân thật đến đâu. Cố tìm cơ mà hiểu chất ngọc sáng sủa ẩn tàng nơi mỗi bé người, khơi sâu “cái đẹp ở chỗ không một ai ngờ tới”, đó mới là điều Thạch Lam luôn muốn làm. Có fan nói, Thạch Lam ra đời là nhằm hóa giải hai xu thế sáng tác, có lẽ rằng điều ấy thể hiện rõ ràng nhất là ở các vẻ đẹp trong tim hồn cô bé nhỏ Liên được nhà văn viết bằng xúc cảm lãng mạn. Thân một phố huyện nghèo nàn xơ xác vẫn sáng lên phần lớn xúc cảm tinh nhạy của một cô bé nhỏ biết rung hễ trước thiên nhiên. Liên nghe giờ đồng hồ chiều buông xuống cơ mà lòng tự thốt lên: “Chiều, chiều rồi. Một chiều dịu dàng như ru”, chị thấy ở kia sự yên ổn bình, cùng thấy cả lòng “buồn man mác trước cái giờ tự khắc của ngày tàn”. Nghe hương độ ẩm từ nền chợ bốc lên mà lại tưởng như chính là “mùi riêng rẽ của đất, của quê nhà này”. Trong cuộc sống lụi tàn, tất cả mấy ai cảm được tự “một tối mùa hạ êm như nhung” gần như gợn gió thoảng qua, thổi mát trọng điểm hồn, mấy ai để vai trung phong đến hoa bàng rụng xuống vai khe khẽ từng loạt một? Vậy mà lại những chứng tích của một tâm hồn bắt đầu lớn đã điện thoại tư vấn về không còn thảy những cảm giác ấy: vừa rung đụng trước nét đẹp nhẹ nhàng, vừa ảm đạm thoáng qua trước yên bình tĩnh lặng.Không chỉ gồm một chổ chính giữa hồn tinh nhạy, sinh sống Liên còn có một niềm trắc ẩn sâu sắc, một mối cảm thông sâu sắc nồng hậu với đầy đủ kiếp người bé dại bé xung quanh mình. Cuộc sống đời thường chẳng khá hơn họ, tuy thế không chính vì vậy mà Liên khép lại lòng thương so với những đứa con trẻ nghèo, hay ngắn hơn lời đon đả với bà bầu con chị Tí. Chị cũng chẳng ngại rót đầy cốc rượu đến bà thay Thi, chẳng dửng dưng với gánh phở bác bỏ Siêu, mái ấm gia đình bác xẩm. Sự đụng lòng cùng niềm bao dung so với những tín đồ xung quanh hợp lý là lòng đồng cảm yêu thương nhưng mà Thạch Lam đang gửi gắm con gián tiếp qua nhân đồ vật của mình?

Trân trọng, yêu thương với không hoàn thành tin tưởng, Thạch Lam còn bắt gặp ở các đứa trẻ kia một khát vọng luôn luôn thường trực mà bọn chúng tự nhen lên ngay trong cuộc sống thất vọng của mìn. Sinh thời, Thạch Lam từng chổ chính giữa niệm: “Xét cho cùng, ngơi nghỉ đời ai ai cũng khổ. Fan khổ cách này, người cách khác. Tuyệt kỹ là biết tìm cái vui trong chiếc khổ.” nhì đứa trẻ vẫn tự tìm đến mình thú vui ở phần đa lần bọn chúng ngược mẫu tâm tưởng, trở về vượt khứ, miên man một trong những tháng ngày sướng ở tp hà nội nơi bọn chúng từng được vui chơi, uống đầy đủ cốc nước rét mướt xanh đỏ. Hay phần lớn lần bọn chúng ngước lên bầu trời đầy sao, tìm kiếm kiếm mẫu sông Ngân Hà và nhỏ vịt theo sau ông Thần Nông, cũng chính là lúc chúng khiến cho lòng mình lặng theo mơ tưởng. Nhưng chắc hẳn rằng khao khát vẹn tròn nhất, ước mơ đủ đầy nhất, nhì đứa trẻ nhờ cất hộ cả vào đoàn tàu. Không chỉ là hai bà mẹ Liên mà lại “từng ấy tín đồ trong bóng buổi tối trông đợi một chiếc gì tươi tắn hơn cho việc sống nghèo khổ của họ”, và chắc rằng đoàn tàu chính là nguồn sáng mạnh mẽ nhất. Đoàn tàu – hoạt động cuối thuộc của một ngày – trong nhỏ mắt Liên và những người dân dân chỗ phố thị xã lại chính là động lực cho họ cố bám bíu vào cuộc sống đời thường này. Đoàn tàu xuất hiện ban đầu bằng giờ đồng hồ reo của bác Siêu: “Đèn ghi đang ra tê rồi”. Đoàn tàu mang theo tia nắng rực rỡ, sở hữu theo âm thanh náo nhiệt, chứ không hề tù đọng như không gian phố huyện, không leo lét như ngọn đèn của chị ấy Tí tốt ánh lửa của bác Siêu. Người mẹ Liên nạm thức hóng tàu chưa hẳn vì để bán được dăm ba món hàng, mà lại để được chìm đắm trong những cảm hứng mãnh liệt tuyệt nhất về một “Hà Nội xa xăm, hà nội sáng rực, vui vẻ cùng huyên náo”. Tp hà nội ấy từng đựng đầy đều kỉ niệm thân thiện về một thời gia đình còn khấm khá, thành phố hà nội ấy trong tâm địa thức nhì đứa trẻ con là miền không khí đẹp vô tận và rộng lớn niềm vui. Vì lẽ đó mà đoàn tàu vừa như một tia hồi quang chuyển hai người mẹ ngược loại về quá khứ, vừa như một tia vọng quang quẻ thắp sáng sủa cả tương lai. Nhưng lại nhìn tại một góc nào, hợp lý chính đoàn tàu lại càng sơn đậm cuộc sống thuyệt vọng của người nông dân, khi mà nụ cười lớn duy nhất trong ngày của họ chỉ là đợi tàu, chẳng thể làm cái gi hơn nhằm vượt thoát ra khỏi không khí tù ứ đọng cứ ôm quấn ấy. Qua đây, đơn vị văn hy vọng gửi một thông điêp: yêu cầu phải đổi khác xã hội khiến cho những con bạn vô danh kia chưa phải sống vô nghĩa.Hấp dẫn ta làm việc thiên truyện không chỉ có bởi số đông nội dung tứ tưởng thâm thúy thấm thía, cảm tình nhân đạo nồng nàn, nhiều hơn ở đầy đủ yếu tố thẩm mỹ và nghệ thuật mang đậm phong cách Thạch Lam. Không tạo một tình tiết bề thế hay là một tình huống rất dị li kì, “Hai đứa trẻ” chỉ như một “bài thơ trữ tình cảm thương” với các dòng tâm trạng đan xem, những bỏ ra tiết nhỏ lẻ, đầy đủ gợi dư âm dư hình ảnh trong lòng các bạn đọc. Tình huống Thạch Lam thiết kế không phải trường hợp nhận thức, tình huống hành động, mà lại là tình huống tâm trạng – đông đảo dòng trung tâm trạng men theo lối chữ cơ mà trải số đông ra bên trên trang giấy. Nhân vật vày thể cũng là nhân vật trọng tâm trạng. Liên hiện nay lên là 1 trong những cô nhỏ xíu có đều xúc cảm mong manh mơ hồ, chứ chưa hẳn những loại tâm lí phức hợp như nhân đồ của phái mạnh Cao. Giọng văn chính vì vậy cũng chỉ là giọng trung khu tình thủ thỉ, ngôn ngữ nồng thắm chất thơ, mang đúng “cái tạng” của Thạch Lam.Nghệ thuật chân đó là nghệ thuật vì bé người, vì cuộc đời, nghệ thuật đích thực là thẩm mỹ biết lấy cấu tạo từ chất từ cuộc ống và con người để dệt phải những trang văn thâm thúy trong tứ tưởng, độc đáo và khác biệt trong hiệ tượng thể hiện. Một lần nữa Thạch Lam đã làm cho được điều đấy qua “Hai đứa trẻ”. Thạch Lam mãi là công ty văn xứng đáng yêu thương và trân trọng nhất trong thôn văn học văn minh Việt Nam.