ĐÓNG VAI NGƯỜI LÍNH LÁI XE KHÔNG KÍNH

     
Để đóng vai fan lính trong Bài thơ về tiểu team xe ko kính nhắc lại câu chuyện người bộ đội Trường sơn cần thực hiện ngôi đề cập thứ nhất, cùng Đọc tư liệu tham khảo một số trong những bài văn mẫu mã hay sau đây để vắt được biện pháp làm bài em nhé:

Dàn ý đóng góp vai người lính trong bài bác thơ về tiểu đội xe ko kính nói lại bài bác thơ

A, Mở bài- Giới thiệu phiên bản thân: Tôi là bạn lính trường Sơn trong những năm tháng kháng Mỹ.- các bước chính của mình là lái các cái xe được phủ cây cỏ để ngụy trang kẻ địch.- mặc dù rằng những năm mon ấy khôn xiết vất vả, cực khổ, chạy xe xuyên suốt đêm ngày. Ngày chạy xe, đêm cũng ngủ trên xe, những chiếc xe không kính ấy trở thành những người tri âm tri kỷ sát cánh cùng tôi trên chặng đường chiến đấu còn những gian khổ.

Bạn đang xem: đóng vai người lính lái xe không kính

B, Thân bài- một trong những năm tháng ấy, bom đạn của bọn Mỹ gồm sức công phá quá ghê gớm nên số đông chiếc xe như thế nào của binh đoàn cũng rụng với vỡ không còn kính. Nếu như còn còn lại thì cũng chỉ là gần như mảnh kính vỡ. Cửa ngõ giờ toang hoác nên vạn vật thiên nhiên như ùa vào để những người lính như công ty chúng tôi tận tận hưởng vậy. Dù cho có nguy hiểm, vất vả nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn lỏng lẻo quả cảm, vẫn từng ngày lái các cái xe tiếp tế ra mặt trận vì quốc gia thân yêu.- Từ phần đông ô cửa kính vỡ, chúng tôi được tận thưởng những cơn gió những vết bụi làm đôi mắt cay, nhìn sao trời và phần đông cánh chim cất cánh vụt qua. Đời lính gắn sát với những tuyến phố dài rộng lớn trước mặt, cửa hàng chúng tôi chạy trên những tuyến phố ấy với lòng tin và thiên chức giải phóng tổ quốc.
- Nói đời lính bao hàm kỷ niệm đẹp chẳng lúc nào sai, khi phần nhiều cơn những vết bụi trắng xóa làm cửa hàng chúng tôi bạc trắng cả mái đầu giỏi những trận mưa xối xả qua cửa kính vỡ lẽ chẳng làm công ty chúng tôi khó chịu đựng hay bất an. Không phần đông vậy, cửa hàng chúng tôi còn trêu nhau là những người già, liên tiếp chặng hành trình của mình.- dù rằng có mưa bom bão đạn hiểm nguy, qua đầy đủ cửa kính tan vỡ tưởng chừng thêm phần trở ngại ấy, công ty chúng tôi lại rất có thể dễ dàng hợp tác với đông đảo người đồng minh trong tè đội, sống trong đàn cùng chiến đấu, cùng sinh sống, chúng tôi yêu thương và liên hiệp với nhau.- nhà bếp Hoàng vậy - biểu tượng của nhà bếp dã chiến, nấu nạp năng lượng không khói để kẻ thù không vạc hiện. Công ty chúng tôi sum họp như gia đình bên nhà bếp Hoàng chũm để nói chuyện, ăn uống.- mặc dù rằng có muôn trùng cực nhọc khăn, cửa hàng chúng tôi vẫn luôn sát cánh đồng hành cùng nhau trên những chiếc xe không kính để giải phóng dân tộcC, Kết bàiCảm xúc của "tôi" khi nói về hầu hết kỷ niệm ngơi nghỉ chiến trường

Sơ đồ tứ duy

*

Văn mẫu đóng vai bạn lính trong bài thơ về tiểu đội xe ko kính

Bài văn mẫu mã 1: Đóng vai người lính trong bài xích thơ về tiểu đội xe không kính kể lại bài bác thơ bởi văn xuôiNgồi trên cái ghế đá lạnh lạnh tôi ngước nhìn khung trời màu xanh biếc, vô tận mà tôi nhớ mang lại ngày xưa. Hồ hết ngày mon tôi cùng lũ ở chiến khu, trên cái xe không kính quen thuộc. Tôi hớp một ngụm nước chè xanh quen thuộc, rồi xoay đầu qua nhìn ông bạn Tâm cũng đang chú ý nhìn phương xa. Tôi bảo: “ vừa mới đây nhanh vượt ông nhỉ, thoắt đã hơn chục năm rồi.”, ông ấy mỉm cười cợt nói: “Ừ, đúng thế". Cùng cả hai thuộc ngồi thẫn ra, hồ hết mang vẻ vui bi lụy lẫn lộn…Nhớ phần lớn tháng ngày năm 46, thực dân Pháp lại một lần nữa đánh chiếm đất nước, cùng với một quy mô hùng hậu và những loạt vũ khí tối tân thời bấy giờ. Lúc đó tôi chỉ vừa tròn hai mươi tuổi tuy thế vì hòa bình đất nước, tôi đã kéo đội ngũ bởi cả trái tim của bản thân mình dù biết phải xa mái ấm gia đình để đến chiến khu. Tuy làm việc chiến quần thể rất gian nan và trở ngại nhưng nghỉ ngơi đấy tôi không hề cô đơn. Vị tôi đã bao gồm thêm rất nhiều người anh em, tất cả cùng chí hướng với tôi là giành lại tự do cho đất nước, đến nhân dân với tôi hotline họ là phần đông “đồng chí”. Trong các số đó có ông bạn vẫn luôn luôn gắn bó cùng với tôi đến bây giờ.
Lúc đầu tôi chưa quen lắm, cơ mà dần dần chúng tôi trở nên thân thiết nhiều hơn như đồng đội lâu năm. Mỗi tối bầy chúng hay ngồi tụ lại cùng nhau rồi đề cập chuyện của mình cho người còn lại nghe. Bỗng bao gồm một anh to hơn tôi khoảng hai, cha tuổi hỏi: “Quê chú ở đâu ra sao?” tôi trả lời: “ Em tại một ngôi làng mạc nghèo khu đất cày lên sỏi đá luôn đó anh.” nói đến đây tôi bỗng dưng nhớ mang lại ba bà bầu chốn quê nhà, không biết mẹ có còn đau chân tuyệt không, ba có đỡ căn bệnh chưa. Rồi anh ấy lại nói: “ quê nhà anh cũng nghèo lắm, nước thì mặn, đồng thì chua. Khổ lắm chú ạ, lúa nó cứ bị tiêu diệt hoài.”. Mọi tín đồ say sưa ngồi cười cợt cười, nói nói suốt đêm mà không có ai hay biết được những gì hết, cho đến tận trời tờ mờ sáng.Tôi nhớ rất nhiều ngày còn ở chiến khu, túp lều của cửa hàng chúng tôi được dựng ở phần nhiều cánh rừng núi hoang vu buộc phải đêm xuống sương độ ẩm che rải rộng mọi nơi. Shop chúng tôi đã cố gắng san sẻ chăn lẫn nhau để giữ nóng rồi thay đổi những đôi tri kỷ. Nhưng mang lại dù cửa hàng chúng tôi có chăn đi nữa thì nó vẫn ko đủ nóng và có một số trong những người bị bệnh rất nặng. Vì là rừng bắt buộc muỗi cũng nhiều đặc biệt là loại con muỗi truyền dịch sốt rét. Bộ đội đã vứt xác ít nhiều người chỉ vày loại dịch chết fan này, team ngũ dần dần ít đi. Điều đó khiến những tín đồ còn lại trong đó có tôi vô cùng bối rối nếu tình trạng này vẫn tiếp tục tiếp tục…
Nhưng bọn chúng tôi, những tình nhân quê hương, tổ quốc đang không bao giờ gục ngã bởi bất kỳ trở hổ thẹn nào. Bởi vì nền tự do đất nước, không riêng gì tôi mà tất cả mọi tín đồ đã bỏ qua sự ích kỷ của riêng biệt mình, nỗi sợ hãi hãi cá nhân để xung phong xuất xứ cứu nước. Nhưng chắc chắn là trong lòng mỗi cá nhân nhớ luôn đến người thân trong gia đình ơi quê nhà, lo lắng nhà cửa bây giờ có thận trọng hay không. Tất cả shop chúng tôi bỏ lại sau lưng những nỗi nhớ da diết vị đại cuộc, mặc dầu phải hy sinh.Trên tuyến đường hành quân, những người cửa hàng chúng tôi phải trèo lên từng nhỏ dốc, thông qua từng chiếc suối siết chảy. Shop chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, từ thời buổi này qua ngày kia ko kể bao nhiêu khó khăn, gian khổ. Mặc mang đến thời tiết có như vậy nào, cho dù nắng hay mưa, cửa hàng chúng tôi vẫn luôn luôn vượt qua. Đi mang đến nỗi áo xống của mọi tín đồ cũng bạc màu và rách rưới đi vài ba chỗ. Không chỉ thế, chân shop chúng tôi cũng đang chai sần bởi vì đi không ít vả lại shop chúng tôi chẳng gồm một song giày chắc chắn là để mang. Mặc dù thế chúng tôi không màng đến. Đôi thời điểm khí trời rét rét mướt nhưng bên phía trong chúng tôi vẫn hừng hực lửa, quyết tâm đương đầu lại với sự ghẻ lạnh của thiên nhiên và mỉm cười thuộc đồng đội, cùng cầm cố tay trải qua hết phần đường đầy hóc búa này. Ban đêm, khu rừng rậm ngập tràn sương muối mát rượi cả nhị tay.Xung quanh về tối mù mịt, những tán cây cũng trở thành tối đen, chỉ với ánh trăng nhóng nhánh màu bội nghĩa tỏa chiếu khắp nơi. Cửa hàng chúng tôi núp dưới bụi cây to, vai vác bên trên mình đầy đủ cây súng thô sơ ngóng địch mang lại rồi chớp được thời tuy vậy xông lên. Đó là một trong những trận khốc liệt giữa quân dân việt nam và lũ thực dân hung ác.
Không để miền Nam đơn côi trong cuộc chiến đấu kịch liệt với kẻ thù, quân cùng dân khu vực miền bắc gắng hết sức mình chi viện và cùng quân dân miền Nam anh dũng chiến đấu.Tôi là một trong chiến sĩ lái xe. Cuối năm 1968, tôi được điều cồn về đại nhóm 1 ô-tô vận tải, thuộc tiểu đoàn 59, trung đoàn 35, Đoàn 471, cỗ Tư lệnh Đoàn 559. Nhiệm vụ của đại nhóm là vận chuyển phần nhiều chuyến sản phẩm vào chiến trường miền Nam. Không đều đưa hàng hóa đến tận chiến trường, phục vụ mau lẹ và kịp lúc cho trận đánh đấu, công ty chúng tôi còn phải cung ứng quân trang, quân dụng, thuốc men và số đông thứ cần thiết khác mà lại quân và dân khu vực miền nam đang cần.Trong mọi năm trở ngại ấy, nhân dân miền bắc đã dốc rất là mình vì miền nam ruột thịt. Vì chưng sự nghiệp giải phóng miền nam và thống nhất nước nhà mà bà con miền bắc đã không quản ngại gian khổ hy sinh. Từng lớp giới trẻ đã hăng hái lên mặt đường tham gia chiến đấu. Ngày ra đi còn vẫy xin chào tạm biệt, hứa hoàn thành nhiệm vụ cùng với tổ quốc bắt đầu trở về.Bao nhiêu nông phẩm thu được, nhân dân chỉ giữ giàng phần ít. đa phần còn lại gửi vào miền nam cho bà con và các chiến sĩ. Cơ quan chính phủ còn nhận thấy sự hỗ trợ của các nước bằng hữu ủng hộ cuộc chiến.
Chúng tôi lên đường bất kể ngày đêm. Hễ gồm hàng là cửa hàng chúng tôi chạy. Từng đoàn xe cộ nối đuôi nhau xuôi ngược trên tuyến phố Trường Sơn, sôi động như mùa hội. Tấm thực lòng của dân chúng miền Bắc so với quan và dân miền nam thật nói sao cũng ko hết.Năm ấy, phân phát hiện tuyến phố huyết mạch trường Sơn, quân Mỹ tiến hành đánh phá ác liệt. Bọn chúng rải thảm bom đạn nhằm mục tiêu ngăn chặn chiếc tiếp viện. Con đường bị cày xới dữ dội. Rất nhiều đồng đội của tôi đã hy sinh.Những mẫu xe băng vào mưa bom bão đạn của quân thù không dòng nào còn nguyên vẹn. Khung cửa kính bị hơi bom ép vỡ. Đèn pha cũng trở thành cháy. Thùng xe lỗ rỗ vệt bom. Mui xe cộ bị đánh bật quang mất tự bao giờ. Sau những chuyến đi trở về, xe cộ của shop chúng tôi bị biến dạng ghê gớm.Thế nhưng, chúng tôi không hề nản lòng. Các bạn hữu động viên thông báo nhau cùng hứa sẽ giữ lại được vững tay lái, ngừng xuất sắc nhiệm vụ được giao. Bọn chúng phá mặt đường thì ta sửa. Bọn chúng đánh ngày thì ta chạy đêm. đa số đoàn xe cộ lại nối đuôi nhau ra chi phí tuyến. Tuyến phố Trường đánh như sợi chỉ thần kí gắn liền miền Nam, miền Bắc. ở chỗ nào cũng sôi động bóng người. Hoàn toàn có thể nói, mọi sức mạnh đều tập trung về trên đây để đảm bảo tuyến đường, bảo vệ mạch tiết của dân tộc.

Xem thêm: Chu Trình Crep Diễn Ra Ở Đâu, Chu Trình Crep Diễn Ra Tại Đâu


Ngồi một trong những chiếc xe không kính, cả khung trời như mang đến gần cùng với tôi. Dù trời không có gió nhưng lại hề xe chạy thì gió cứ cố gắng mà lùa vào ào ạt. Gió thổi xoát mặt, cay xè cả hai mắt, thổi bồng mái đầu của chúng tôi. Cứ mỗi lần bước thoát khỏi buồng lái là tóc tôi dựng ngược hẳn lên như vừa được bôi một thiết bị keo dán tóc làm sao đó.Ban tối xe chạy, sao sáng vằng vặc trên trời cao, cụ thể hết nấc vì không xẩy ra kính đậy mờ. Phần đông cánh chim trời tinh nghịch cứ bay ngay buồng lái. Đôi khi chúng làm tôi khiếp vía vì tưởng bóng máy bay của địch.Sợ tốt nhất là lớp bụi đường. Không tồn tại kính, những vết bụi phun tóc trắng xóa như người già. Cả đầu tóc lẫn mặt mũi của cửa hàng chúng tôi như trát một tấm phấn trắng. Chỉ còn hai con mắt là khác màu thôi. Mỗi lần nghỉ ngơi, nhìn các chiến sĩ ai cũng bạc phết mà lại cười chết giả ngây.Hết bụi thì cho đến mưa. Mưa rừng trường Sơn đột ngột và dữ dội lắm. Không thể báo trước, cơn mưa từ đâu phía bên đó núi ào ào kéo mang lại trút nước lên đầu. Không tồn tại kính, nước mưa cứ cố mà tuôn, mà xối vào. Ngồi vào xe nhưng mà tôi ngỡ như đang ở ngoại trừ trời. Tuy vậy mưa cứ kệ mưa. Xe cộ chạy vẫn cứ chạy. Xống áo ướt rồi lại khô, bắt buộc chi cần nghỉ ngơi lôi thôi. Cuộc sống như thế công ty chúng tôi đã quen từ lâu, có chi cơ mà quản hổ ngươi gió sương.
Vui độc nhất vô nhị là hồ hết lần đồng chí khắp muôn phương cùng nhau hội tụ. Phần nhiều đoàn xe pháo nối đuôi nhau mấy cây số. Cửa hàng chúng tôi bắt tay thân ái qua ô cửa kính vỡ, thăm hỏi và cổ vũ nhau. Tôi chúc mừng những anh đã kết thúc nhiệm vụ trở về. Những chiến sỹ trở về cổ vũ và mong chúc tôi may mắn.Những cuộc nghỉ chân giữa rừng liên kết biết bao trái tim. Mặc dù ở những đơn vị chức năng khác nhau, từ nhiều vùng quê của đất nước, nhưng gặp mặt nhau ở đây, chúng nhà bếp lửa hồng, chung bữa cơm vui thì công ty chúng tôi xem nhau là bằng hữu đồng chí cả.Đường Trường tô được xây dựng bằng sức người, bằng đôi bàn tay của hàng vạn thanh niên yêu thương nước. Bên trên núi cao, bên dưới vực thẳm thách thức mọi tinh thần. Những bé dốc cao mang lại nỗi đứng dưới nhìn lên mỏi cả cổ. Tôi nhớ rất rõ ràng lần chạy xe cả đêm vượt dốc Pô-Phiên khôn xiết hiểm trở. Bé dốc sừng sững thử thách các bằng hữu lái xe đã từng có lần vận chuyển sản phẩm & hàng hóa trên cung đường này.Đêm ấy trời mưa to, con đường bị xói lở nhiều. Đại nhóm trưởng lệnh công ty chúng tôi dừng lại tìm địa điểm ẩn nấp. Đến tối mai lại chạy tiếp. Nhưng cửa hàng chúng tôi đang ở giữa vùng trống, không có nơi ẩn nấp bình an cho cả đoàn xe. Lại thêm trời cứ mưa cầm cố này, mang đến đêm mai chưa chắc hẳn đã hết. Tôi khuyên răn đại đội trưởng mang lại đoàn xe vượt dốc. Sau phút suy nghĩ, đại team trưởng đồng ý.
Tôi lái xe đi đầu. Lấy hết bình tĩnh, tôi đạp khỏe khoắn chân ga. Dòng xe lừ lừ chạy tới. Biết mặt đất trơn, tôi nỗ lực giữ ga thiệt đều. Bánh xe bám chặt vào mặt mặt đường giữ xe vững vàng chắc. Bỗng chiếc xe rung lắc lư dữ dội vì vấp bắt buộc rãnh sâu. Tôi đạp bạo phổi ga hơn mang lại xe thừa qua mà lại không thể. Xe cộ bị tuột ga rồi. Tôi đạp to gan lớn mật thắng để lưu lại xe lại nhưng lại mặt mặt đường như rải dầu trơn tuồn tuột. Đuôi xe cộ lệch về một bên, phía đầu xe quay ngang. Phía đằng sau là con vực sâu mang đến nghìn mét.“Chắc chắn xe đang lao xuống vực”. Tôi nghĩ rứa và thầm mong muốn có một sức khỏe nào đó nâng đỡ. Bất chợt chiếc xe pháo khựng lại. Tôi nghe giờ đại team trưởng thét lớn: “cho xe lao lên mau!”. Tiếng thét có tác dụng tôi sực tỉnh. Tôi lấy hết sức đạp to gan chân ga. Bánh xe cọ xát trên mặt đường mang đầu xe nhàn nhã quay lên, bùn đất văng rào rào hai bên. Giờ đồng hồ xe gầm thét dữ dội.Chiếc xe pháo khựng lại rồi từ từ xoay đầu lên dốc. Tôi hít một khá dài, nhấn ga thêm nữa, chuyển phiên vô lăng đều đều đưa xe lên. Cuối cùng, tôi cũng gửi xe lên đến đỉnh dốc an toàn. Cách xuống xe, tôi thở phào vơi nhõm.
Nhìn đại đội trưởng và những đồng đội mình mẩy đầy bùn khu đất tôi nghẹn ngào xúc đụng vô cùng. Thì ra, thấy lúc xe tôi trượt dốc, đại team trưởng và những chiến sĩ vẫn vội đi tìm kiếm đá kê. Mỗi cá nhân một hòn kê vào bánh xe. Không còn hòn này mang lại hòn khác cho tới khi xe cộ lên hẳn trên dốc.Một đêm đó, đoàn shop chúng tôi vượt dốc thành công nhờ thông minh của đồng đội, kịp gửi xe về khu vực trú ẩn an toàn.Bình tĩnh, trái cảm, xử trí các tình huống mau lẹ, chính xác là những yếu ớt tố cần có ở tín đồ lính lái xe. Người lái xe xe khía cạnh trận không chỉ là bình tĩnh vững đá quý trong buồng lái, mà buộc phải cả mưu lược, hoạt bát trong việc xử lý các tình huống trên thực địa.Có lúc còn phải biết làm “tham mưu” khuyến nghị với lãnh đạo cấp trên các phương án khai thông khi tắc đường. Phải biết hợp đồng tác chiến với công binh, với quân nhân phòng không, phải hiểu rõ thủ đoạn với quy luật hoạt động của kẻ địch bên trên trời dưới đất để đưa hàng tới đích. Đó là lời dạy của đại đội trưởng mà tôi còn nhớ mãi cho tới bây giờ.Chiến tranh là phải gồm hy sinh. Chúng tôi đã xác định điều mỗi lúc lên đường. Fan đồng nhóm thân nhất, đã cùng tôi vào có mặt tử từng nào trận đang hy sinh. Anh ra đi như một bạn lính thiệt sự, không thể hối tiếc.
Hôm ấy, sau một tối vận chuyển, trê tuyến phố đi ra, trời sáng, đơn vị chức năng phải cất xe bịt mắt địch. Chiều, đàn thám báo đang “đánh hơi”, điện thoại tư vấn máy bay ném bom. Hoàn thành đợt oanh tạc của địch, ba đồng minh công binh gọi anh đi kiểm tra hiện trường. Tôi ngăn anh, để tôi đi trước, dẫu vậy anh ko chịu. Đến nơi che xe, anh chạm bom bi vướng nổ. Quả bom hất tung anh rơi xuống vực sâu. Anh ra đi, bè phái vô cùng thương tiếc.Yêu thương, căm phẫn chính là rượu cồn lực thôi thúc cửa hàng chúng tôi khát khao giải phóng khu vực miền nam thống nhất khu đất nước. Để cầu mơ này trở thành hiện thực,chỉ tất cả một cách duy nhất là vững đá quý tay lái, nỗ lực chắc vô lăng. Chính vì vậy thử thách gia tăng cao công ty chúng tôi lại càng quyết trung ương chiến thắng.Không thể nhớ hết bao nhiêu tình huống trên con đường vận chuyển. Số đông chuyến xe lấy đêm làm cho ngày quá qua những kho bãi bom phá, bom từ bỏ trường, bom bi trong vòng lượn của máy bay tiêm kích xuyên ngày đêm lồng lộn xoi mói, oanh kích phun phá những trọng điểm dọc đường Trường Sơn.Những quả đồi khu đất thành bột, vách đá thành vôi, đầy đủ sông bùn, phần lớn vực thẳm ck chất xác xe cộ cháy đổ. Dù kẻ thù rình rập, đường di nguy hiểm, dù có bao nhiêu quyết tử đi chăng nữa cơ mà không gì thể cản cách đoàn xe đua tới.

Xem thêm: Tóm Tắt Văn Bản Uy Lít Xơ Trở Về, Tóm Tắt Uy Lít Xơ Trở Về Đầy Đủ Nhất


Lái xe trên phố Trường sơn là các bước hết sức cực nhọc khăn, nguy hiểm. Trời mưa, ngồi vào xe mà lại ướt sũng như kế bên trời. Mặc! chúng tôi vẫn cho xe chạy thêm hàng trăm cây số nữa. Mưa mãi thì cũng cần tạnh. Gió lùa, áo xống sẽ mau khô thôi!Mưa đang cực, nắng cũng chẳng thăng hoa gì hơn. Đất trường Sơn khô rang dưới cái nắng như nung. Đoàn xe pháo đi qua, lớp bụi đỏ tung mù trời giống cơn bão cuốn. Quần áo, đầu tóc cửa hàng chúng tôi bụi phun trắng xoá, trông chẳng khác người già. Những vết bụi mặc bụi, xe vẫn cứ chạy. Đến cánh rừng làm sao đó có suối, gồm khe, shop chúng tôi dừng lại cọ mặt, chú ý nhau mỉm cười chê anh kia mặt lấm, tiếng mỉm cười ha ha vang rộn, trẻ con trung, yêu đời biết mấy!Trải qua trong thời gian tháng chiến tranh ác liệt, những cái xe từ trong bom rơi đã về phía trên họp thành tiểu team xe không kính. Trên phố Trường Sơn, chúng tôi gặp nhau, những chiếc bắt tay thiệt chặt nồng ấm tình đồng đội, truyền hơi nóng và sức mạnh cho nhau. Toàn bộ đều biểu hiện quyết vai trung phong giải phóng miền Nam, thống nhất khu đất nước, thực hiện ý nguyện khẩn thiết của chưng Hồ - vị thân phụ già dân tộc, trước lúc bạn đi xa.