CẶP PHẠM TRÙ CÁI CHUNG CÁI RIÊNG

     

Chủ nghĩa duy thiết bị biện chứng cho rằng cả dòng riêng, mẫu chung, cái cá biệt đều tồn tại khách quan và có mối quan hệ hữu cơ cùng với nhau. Mối quan hệ đó được thể hiện qua các đặc điểm.

Bạn đang xem: Cặp phạm trù cái chung cái riêng


Cái chung là gì? mẫu riêng là gì?

Cái riêng: là phạm trù triết học để duy nhất sự vật, hiện tượng lạ nhất định. (Cái riêng biệt được gọi như là một trong chỉnh thể tự do với dòng khác).

Cái chung: là phạm trù triết học dùng để làm chỉ những mặt, hồ hết thuộc tính không các có ở 1 sự vật, một hiện tượng, nhiều hơn lặp lại trong nhiều sự vật, hiện tượng lạ khác.

Cái đối chọi nhất: là phạm trù triết học dùng để chỉ các mặt, các điểm sáng vốn có tại một sự vật, hiện tượng mà không lặp lại ở sự vật, hiện tượng kỳ lạ nào khác.

*

Mối tình dục biện chứng giữa cái chung và loại riêng

Trong lịch sử triết học đã tất cả hai xu thế – duy thực và duy danh – trái lập nhau xử lý vấn đề tình dục giữa dòng riêng và loại chung. Những nhà duy thực khẳng định, cái thông thường tồn trên độc lập, không nhờ vào vào mẫu riêng. Những nhà duy danh cho rằng, cái bình thường không sống thọ thực trong thực tại khách quan. Chỉ bao gồm sự vật đối chọi lẻ, loại riêng bắt đầu tồn trên thực. Cái phổ biến chỉ trường tồn trong tư duy nhỏ người. Cái chung chỉ là tên gọi, tên tuổi của các đối tượng người dùng đơn lẻ. Tuy cùng coi mẫu riêng là duy nhất có thực, song các nhà duy đanh giải quyết khác nhau vấn đề hiệ tượng tồn trên của nó. Một trong những (như Occam) cho rằng, mẫu riêng mãi mãi như đối tượng người sử dụng vật chật cảm tính; số khác (Béccli) lại coi cảm giác là hình thức tồn tại của chiếc riêng…..

Chủ nghĩa duy thứ biện bệnh đã khắc phục mọi khiếm khuyết của tất cả hai xu hướng đó vào việc lý giải mối quan hệ tình dục cái phổ biến – cái riêng. 

Chủ nghĩa duy đồ dùng biện chứng nhận định rằng cả chiếc riêng, loại chung, cái đơn lẻ đều tồn tại khách hàng quan và có mối quan hệ hữu cơ với nhau. Mọt quan hệ này được thể hiện tại qua các điểm lưu ý sau:

– Cái chung tồn tại trong cái riêng, bởi vì cái chung là một mặt, một nằm trong tính của mẫu riêng, không tồn tại cái tầm thường tồn tại phía bên ngoài cái riêng với nó contact không bóc tách rời cái đối chọi nhất.

– gần như cái riêng đều là sự việc thống nhất của những mặt đối lập, thân cái đơn nhất và cái chung. (Trong cùng một lúc, sự vật, hiện tượng kỳ lạ đó vừa là cái riêng biệt vừa là cái chung; những mặt cá biệt, không lặp lại của sự vật, hiện tượng đó là biểu lộ cái 1-1 nhất. Còn những mặt lặp lại ở các sự vật hiện tượng thì bộc lộ cái chung).

Xem thêm: Trách Nhiệm Bảo Vệ Tổ Quốc Của Tuổi Trẻ Ngày Nay, Học Sinh Cần Làm Gì Để Bảo Vệ Tổ Quốc

– mẫu riêng là dòng toàn bộ bởi vì nó là một chỉnh thể tự do với loại khác, là cái nhiều chủng loại hơn cái bình thường vì ngoài ra điểm chung, cái riêng còn có cái solo nhất.

– Cái bình thường là cái phần tử bởi vì nó chỉ là phần đa thuộc tính của chiếc riêng nhưng lại nó sâu sắc hơn loại riêng vày cái bình thường là phần nhiều thuộc tính, phần đa mối tương tác ổn định, tất yếu lặp lại ở các cái riêng cùng loại.

– Cái đơn nhất và mẫu chung tất cả mối liên hệ lẫn nhau trong một thể thống nhất. Trong những điều kiện tốt nhất định có thể chuyển hoá lẫn nhau: lúc cái lẻ tẻ chuyển hoá thành cái thông thường thì nó biểu lộ cái mới thành lập và phân phát triển, lúc cái tầm thường chuyển hoá thành cái riêng biệt thì nó biểu lộ cái cũ, mẫu lỗi thời cần phải vứt bỏ.

Ý nghĩa cách thức luận

Thứ nhất, nếu bất kể cái chung nào cũng chỉ sống thọ trong loại riêng, như một trực thuộc tính bình thường của một số trong những cái riêng, phía bên trong mối liên hệ nghiêm ngặt với cái lẻ tẻ và mối tương tác đó mang đến cho cái phổ biến một hiệ tượng riêng biệt, thì các phương pháp thực tiễn dựa vào việc áp dụng một quy lý lẽ chung nào này đều không thể như nhau đối với mọi sự vật, hiện tượng lạ (cái riêng) có liên hệ với cái bình thường đó, Vì phiên bản thần cái tầm thường trong phần lớn sự vật, hiện tượng kỳ lạ không phải là 1 trong những và không giống nhau trả toàn, mà lại chỉ là biểu lộ của cái chung đã được riêng biệt hóa, thì các cách thức xuất phạt từ cái phổ biến đó, trong những trường hợp cầm thể, buộc phải phải thay đổi hình thức, phải riêng biệt hóa cho cân xứng với điểm sáng của từng ngôi trường hợp.

Thứ hainếu ngẫu nhiên một cách thức nào cũng khái quát cả cái chung lẫn cái đối chọi nhất, thì khi áp dụng một kinh nghiệm tay nghề nào đổ trong đk khác, tránh việc sử dụng vẻ ngoài hiện có của nó, mà chỉ nên rút ra các mặt chung đối với trường phù hợp đó, chỉ rút ra những chiếc thích hợp với điều kiện nhất quyết đó.

Thứ ba, trong vượt trình cải cách và phát triển của sự vật, trong số những điều kiện nhất thiết “cái đơn nhất” có thể biến thành “cái chung” và ngược lại “cái chung” tất cả thể trở thành “cái 1-1 nhất”, đề nghị trong vận động thực tiễn hoàn toàn có thể và rất cần được tạo điều kiện dễ dãi để “cái đơn nhất” hữu dụng cho con người trở thành “cái chung” cùng “cái chung” ăn hại trở thành “cái đối chọi nhất”.

Xem thêm: 30 Bài Tập Nâng Cao Hóa Nâng Cao Lớp 8, Tuyển Tập 40 Bài Tập Hóa Học Nâng Cao Lớp 8

Mong rằng qua những chia sẻ trên đây, Quý vị vẫn có thêm cho mình những thông tin hữu ích về cặp phạm trù cái phổ biến và cái riêng dưới nhiều góc độ khác nhau. Cảm ơn Quý vị đã theo dõi nội dung bài xích viết.