Bài thơ nhớ bắc của huỳnh văn nghệ

     

Ai về Bắc ta đi vớiThăm lại đất nước giống Lạc HồngTừ độ với gươm đi mở cõiTrời nam giới thương nhớ khu đất Thăng Long.

Ai nhớ fan chăng? Ôi Nguyễn Hoàng!Mà ta bé cháu mấy đời hoangVẫn nghe vào máu buồn xa xứNon nước rồng tiên nặng trĩu nhớ thương.

Bạn đang xem: Bài thơ nhớ bắc của huỳnh văn nghệ

Vẫn nghe giờ đồng hồ hát thời quan họXen nhịp từng câu vọng cổ buồnVẫn lưu giữ vẫn mến mùa vải vóc đỏMỗi lần phảng phất hương thơm sầu riêng.

Sứ mạng nghìn thu dễ dám quênChinh nam giới say cách quá xa miềnKinh đô ghi nhớ lại xa muôn dặmMuốn về bên quê mơ cảnh tiên.

HUỲNH VĂN NGHỆ(Chiến quần thể Đ-1946)

Lời bình

Đặt bài xích thơ vào bối cảnh trong năm đầu sau biện pháp mạng mon Tám họ sẽ thừa nhận ra ý nghĩa sâu sắc hết mức độ to phệ của nó.

Nền chủ quyền dân tộc mà lại đồng bào ta vừa giành được đang ngàn cân treo tua tóc. Nhì mươi vạn quân Tưởng đã ập lệ miền Bắc. Ở miền Nam, với âm mưu tách phái mạnh Kỳ ngoài Việt Nam, thực dân Pháp đã ra đời nhà nước phái mạnh Kỳ trường đoản cú trị vày địa công ty Nguyễn Văn Thinh đứng đầu.

Cùng thời hạn ấy, cùng với tư giải pháp làm thượng khách, chưng cũng sẵn sàng sang Pháp để đấu tranh ngoại giao bảo vệ nước việt nam mới khai sinh. Trước dịp lên đường, fan đã họp báo và khẳng định: "Đồng bào Nam cỗ là dân nước Việt Nam. Sông hoàn toàn có thể cạn, núi rất có thể mòn, tuy nhiên chân lý kia không khi nào thay đổi". Khi đến Pháp, bác bỏ lại đanh thép tuyên bố: "Nam bộ là miếng đất của Việt Nam. Đó là làm thịt của thịt bọn chúng tôi, máu của máu bọn chúng tôi. Sự yên cầu đó dựa vào những vì sao về chủng tộc, lịch sử hào hùng và văn hóa. Trước khi Corse trở yêu cầu đất Pháp thì Nam bộ đã là đất nước ta rồi".

Những lời tuyên cha cháy bỏng của Hồ quản trị đã thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương nước vào trái tim mọi cá nhân dân khu đất Việt.

Xem thêm: Trộn 100Ml Dung Dịch Có Ph=1 Gồm Hcl Và Hno3 Với 100 Ml Dung Dịch Naoh Nồng Độ A

Từ chiến khu vực Đ (Tây Ninh), Huỳnh âm nhạc đã sáng sủa tác bài xích thơ bất hủ này. Khởi đầu bài thơ là câu lục ngôn:

"Ai về Bắc ta đi với"

Câu thơ ngắt nhịp 3/3, tất cả giọng điệu rắn rỏi, biểu thị sự lựa chọn xong khoát của đồng bào Nam cỗ là nhắm đến Bắc. Hướng tới cội nguồn dân tộc bản địa chứ duy nhất định không áp theo Pháp, mặc dù chúng tất cả giở thủ đoạn như thế nào đi chăng nữa. Do với người việt Nam, dù sống ở chỗ nào cũng phần nhiều là nhỏ cháu Lạc Hồng.

Phát tích tự vùng khu đất tổ Hùng Vương, người việt nam từ đời này khuất khác đã bền chắc Nam tiến nhằm mở cõi biên thùy. Trong sâu thẳm trọng điểm hồn hầu như người đón đầu ấy, hình ảnh "đế đô muôn đời" (Lý Công Uẩn) luôn luôn là khoảng tầm trời chứa chan niềm nhung nhớ:


"Từ độ với gươm đi mở cõiTrời phái nam thương nhớ khu đất Thăng Long"

Trong suốt bài thơ, tự "nhớ" được lặp lại năm lần. Cùng nó đặc biệt quan trọng xúc đụng khi kết hợp với từ "thương" để thành: "nhớ thương", "thương nhớ". Thủ thuật nghệ thuật này đã hình thành những lần sóng tình cảm càng lúc càng dâng lên mãnh liệt trong tâm hồn các bạn đọc.

Ở khổ thơ thứ ba có một kết cấu khá quánh biệt. Câu thứ nhất nhớ về Bắc: "Vẫn nghe giờ hát thời quan họ", câu máy hai hướng tới Nam: "Xen nhịp từng câu vọng cổ buồn", câu thứ bố lại lưu giữ về Bắc: "Vẫn nhớ, vẫn yêu quý mùa vải vóc đỏ", câu sau cùng lại hướng tới Nam: "Mỗi lần phảng phất mùi hương sầu riêng".

Lối kết cấu đan xen hai bên cạnh đó vậy tạo cho sự đính bó keo dán sơn, ko thể li tán giữa hai khu vực miền nam - Bắc. Ba từ "vẫn nghe", "vẫn nhớ", "vẫn thương" là lời xác minh tấm lòng thủy thông thường son fe của đồng bào Nam bộ với "non nước dragon tiên" của mình.

Ở phần kết tác phẩm, Huỳnh nghệ thuật thể hiện đầy cảm hễ niềm từ bỏ hào của bạn dân Nam bộ về "sứ mạng nghìn thu" giữ gìn từng tấc khu đất thiêng liêng của Tổ quốc, trong khi luôn luôn canh cánh bên lòng niềm hoài hương thơm khắc khoải:

"Kinh đô nhớ lại xa muôn dặmMuốn quay trở lại quê mơ cảnh tiên"

"Kinh đô" đó là Thăng Long ngàn năm yêu dấu, là nơi hội tụ của hồn thiêng dân tộc, là niềm trường đoản cú hào của mọi fan dân trên đất nước Việt nam giới này. Nhớ đế kinh là ghi nhớ quê hương, là sự việc thể hiện thâm thúy nỗi lòng với nước nhà của fan dân phái mạnh Bộ.

Dòng cuối, tác giả ghi "Chiến quần thể Đ, 1946". Không gian và thời hạn ấy thật có ý nghĩa. Tận hưởng ứng lời kêu gọi của Bác: "Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ một mực không chịu mất nước, cố định không chịu làm nô lệ", quần chúng Nam bộ đã lập chiến khu, dũng mãnh đứng lên đại chiến chống lại âm mưu xâm lược của kẻ thù để đảm bảo an toàn toàn vẹn phạm vi hoạt động của dân tộc.

Xem thêm: Cho Câu Thơ: " Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây Bên Nắng Đốt Bên Mưa Bay

Có thể nói, đấy là bài thơ bắt đầu cho cái thơ viết về ước mơ thống nhất quốc gia từ mọi ngày đầu kháng Pháp năm 1946 mang lại ngày chiến thắng Mỹ xâm lấn năm 1975 của lịch sử dân tộc văn học nước nhà.